Thứ Sáu, 26 tháng 5, 2017

Một tập thơ vừa đoạt giải, đã bị thu hồi

Cục trưởng Cục Xuất bản - In- Phát hành vừa ký quyết định thu hồi tập thơ "Thành phố dịu dàng" của Trần Nhuận Minh. Nghe tin mà không nhịn được cười. Tập thơ "Thành phố dịu dàng" in từ tháng 11-2015, mà bây giờ mới phát hiện sai phạm để đi gom lại sửa chữa hai bài thơ gây dư luận xấu! Thu hồi một tập thơ xoàng như "Thành phố dịu dàng", không khéo lại trở thành đề cao quá mức. Tuy nhiên, từ cơ sở bị thu hồi, có thể bị kiến nghị rút lại giải thưởng! Nếu "Thành phố dịu dàng" không được trao giải A, thì cũng chả ai thèm đếm xỉa đến nó, và Cục Xuất bản - In - Phát hành cũng chẳng biết để thu hồi. Vì vậy, câu chuyện của "Thành phố dịu dàng" là câu chuyện giải thưởng. Trần Nhuận Minh là một nhà thơ có tên tuổi trên văn đàn, không chỉ vì ông là anh ruột của thi sĩ thần đồng Trần Đăng Khoa, mà ông cũng đã được trao Giải thưởng Nhà Nước. Danh vọng như thế, phải biết hài lòng, sao lại dùng một tập thơ xoàng xĩnh để chen chân giành một cái giải địa phương cho đồng nghiệp tức giận lên tiếng bỉ bai! Và kết quả là bị thu hồi!


MỘT TẬP THƠ VỪA ĐOẠT GIẢI, ĐÃ BỊ THU HỒI!

Cục trưởng Cục Xuất bản - In- Phát hành vừa ký quyết định thu hồi tập thơ "Thành phố dịu dàng" của Trần Nhuận Minh. Nghe tin mà không nhịn được cười. Tập thơ "Thành phố dịu dàng" in từ tháng 11-2015, mà bây giờ mới phát hiện sai phạm để đi gom lại sửa chữa hai bài thơ gây dư luận xấu!
Tập thơ "Thành phố dịu dàng" vừa được _Giải A của Giải thưởng văn học nghệ thuật Hạ Long, do tỉnh Quảng Ninh trao tặng. Vì được giải A, nên tập thơ mới được đọc kỹ lưỡng hơn, và phát hiện hai bài thơ có "vấn đề".
Bài thứ nhất, "Những điều ấy": Yêu ai thì bịa cho họ lắm điều hay/ Ghét ai thì vu cho họ nhiều lầm lỗi/ Tôi nhận ra những điều ấy trong sách giáo khoa/ Dạy các thế hệ trẻ con về sự trung thực...
Bài thứ hai, "Lúc ấy": Một học sinh lớp 12 đuổi đâm thầy giáo/ Anh chạy theo can/ Và bất ngờ bị đâm thủng ngực/ Lúc ấy trên truyền hình đang có cuộc mít tinh/ Ca ngợi nền giáo dục của chúng ta vô cùng ưu việt!
Hai bài thơ này cùng một phương pháp: dùng lối viết tương phản, cắt dán hai hình ảnh/ sự kiện trái ngược để đặt cạnh nhau nhằm bày tỏ nỗi day dứt thế sự. Tuy nhiên, chính sự vụng về cả về kỹ thuật lẫn ngôn ngữ, mà sức biểu cảm cần thiết của thi ca rất thấp. Thậm chí, đánh giá cho sòng phẳng, đó chỉ là hai đoản khúc tấu nói có tính gây hấn!
Thu hồi một tập thơ xoàng như "Thành phố dịu dàng", không khéo lại trở thành đề cao quá mức. Tuy nhiên, từ cơ sở bị thu hồi, có thể bị kiến nghị rút lại giải thưởng!
Nếu "Thành phố dịu dàng" không được trao giải A, thì cũng chả ai thèm đếm xỉa đến nó, và Cục Xuất bản - In - Phát hành cũng chẳng biết để thu hồi.
Vì vậy, câu chuyện của "Thành phố dịu dàng" là câu chuyện giải thưởng. Trần Nhuận Minh là một nhà thơ có tên tuổi trên văn đàn, không chỉ vì ông là anh ruột của thi sĩ thần đồng Trần Đăng Khoa, mà ông cũng đã được trao Giải thưởng Nhà Nước. Danh vọng như thế, phải biết hài lòng, sao lại dùng một tập thơ xoàng xĩnh để chen chân giành một cái giải địa phương cho đồng nghiệp tức giận lên tiếng bỉ bai! Và kết quả là bị thu hồi!
Khổ thân ông Trần Nhuận Minh! Sống ở đời, biết đủ và biết dừng, xem chừng không đơn giản. Cỡ như ông, muốn nhận thêm sự xưng tụng, thì phải ráng viết những câu thơ có tầm vóc như ông từng viết "Luôn lo xa, hoạ vẫn cứ đến gần/ Kẻ hiểm ác thường có khuôn mặt đẹp/ Ngọn lưỡi ngọt như dao thì sợ hơn dao/ Trí khôn bây giờ nằm trong các hầu bao".
Thôi, nhanh tay đem "Thành phố dịu dàng" nộp cho cơ quan chức năng đi, ông Trần Nhuận Minh! Coi như bài học ở tuổi xế chiều!

                                  LTN

6 nhận xét:

  1. Bạn Lê Thiếu Nhơn có nói linh tinh quá không ?

    Trả lờiXóa
  2. Bạn Lê Thiếu Nhơn có nói linh tinh quá không ?

    Trả lờiXóa
  3. Tôi chẳng biết ông Lê Thiếu Nhơn là ai, nhưng cách đặt vấn đề rõ là tiểu nhân, bỉ ổi, dậu đổ bìm leo. Tôi không quan tâm đó có phải là thơ hay không, nhưng tác giả đã truyền tải được một "thông điệp" rõ ràng mà ai cũng nhận thức được trừ ông. Hay ông cũng học được sự trung thực trong cuốn sách giáo khoa mà tác giả đề cập?

    Trả lờiXóa
  4. Thay bằng xóa bài của tôi (tôi nghĩ vậy) ông nên xóa bài viết của mình để nhận được sự tôn trọng của mọi người.

    Trả lờiXóa
  5. đúng là cái kiểu tiểu nhân đắc ý

    Trả lờiXóa
  6. Nói về trình làm thơ thì tác giả có thừa. Chỉ có kẻ nông cạn mới nghỉ tác giả "vụng về cả về kỹ thuật lẫn ngôn ngữ, mà sức biểu cảm cần thiết của thi ca rất thấp". Theo suy nghĩ của tôi, tác giả rất cam đảm, "mượn cái gọi là thơ" để nói nên những vấn đề của xã hội mà phần nhiều những kẻ cầm bút thời nay vì hèn mà không dám đối mặt

    Trả lờiXóa