Thứ Ba, 19 tháng 1, 2016

NGÔ KHẮC TÀI xúc cảm Đàn Đứt Dây

Lặng im tôi dò dẫm bước em 
Chiều ấy Sài Gòn, nhà ga tàu chuyến chót 
Em vội vã dáng đi như chạy 
Còn muốn về đâu bóng ngã cuốn lòng đường
Trước những gì tính toán lạnh hơi đồng 
Tôi giá rét như người bưng chén đắng 
Và lúc nghe môi tê điếng 
Hiểu thêm đâu là chén rượu tay người





ĐÀN ĐỨT DÂY

NGÔ KHẮC TÀI

Đàn đứt dây dựng ở góc nhà 
Em bỏ đi xa tôi không buồn nói 
Bởi có lúc âm thanh là đá sỏi 
Chẳng dò đâu ra dấu vết của con người

Còn gì ở phía sau trời 
Đồ vật cũ bên tôi nằm rêu mục 
Nhưng không dây – đàn càng rung thôi thúc 
Thà đừng quen

Lặng im tôi dò dẫm bước em 
Chiều ấy Sài Gòn, nhà ga tàu chuyến chót 
Em vội vã dáng đi như chạy 
Còn muốn về đâu bóng ngã cuốn lòng đường

Trước những gì tính toán lạnh hơi đồng 
Tôi giá rét như người bưng chén đắng 
Và lúc nghe môi tê điếng 
Hiểu thêm đâu là chén rượu tay người

Đừng cố trốn hồi âm 
Đừng chen vào đám đông 
Ai cũng có mắt thứ ba giữa trán 
Đừng nói ở đáy lòng tăm tối 

Đừng
Thà đừng quen 
Tôi vẫn theo em đến cùng.



3 nhận xét: