Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015

Đừng đùa với quý cô

Nam viết văn, làm thơ nhiều hơn nữ. Nhiều lúc báo chỉ toàn là mặt mũi các ông tám chẳng thấy thơ của bóng hồng nào. Gần 900 hội viên Hội nhà văn VN, xem lại nữ chỉ được khoảng 100 người. Như vậy là ai thông minh hơn ai, ai làm thơ hay? Hình như điều này không ở chỉ số thông minh mà nó liên quan đến bản năng, giới tính. Rõ là quý ông sinh ra là để cho, gieo rải giống má vung vãi. Cảm xúc của quý ông thường bắt đầu từ đôi mắt nên thơ phong phú đủ mọi đề tài từ đời thường lãng đãng đến thế sự, thời cuộc (trải qua những cuộc bể dâu, những điều trông thấy mà đau đớn lòng - ND). Phụ nữ sinh ra là để nhận, nên đôi mắt thường hướng vô trong thân phận, nên thơ của quý cô thường là thơ tình. Tình yêu tình ái của quý cô như khe suối chừng nào khô nước thì thôi. Thơ nữ cũng có quan tâm đến cuộc sống nhưng rất ít, một hạn chế…nhưng không hẳn vậy. Từ mảnh tình riêng của các cô, từng tập thơ nếu nối kết lại thì thấy sự nối kết sâu xa góc khuất, bề trái của cuộc đời.


ĐỪNG ĐÙA VỚI QUÝ CÔ

 (Đọc thơ Thanh Yến, Lê Thanh My, Đinh Thị Thu Vân)
    NGÔ KHẮC TÀI

            Là trường hợp của nhà thơ Thanh Yến với “Mượn nắng” và “Miền trăng lạ”. Lê Thanh My qua “Cúi nhặt”. Và nhất là Định Thị Thu Vân trong “Đừng trôi nữa tình yêu mang phận cỏ”. Được quý cô tặng sách. Nhiều người được tặng sách chỉ nhìn hay hờ hững đọc lướt qua. Riêng tôi mỗi quyển sách đấy là tâm trí, những trải nghiệm, nhiều khi bạn dành dụm cả đời mới viết ra nên dù hay dù dở cũng phải đọc. Cuốn sách là cả thế giới nội tâm lắm bất ngờ lắm khi cho là nó hay như gõ vào một cánh cửa nó không mở, ngược lại cửa mở sẵn đợi người bước vào mà chỉ có gió thoảng ngoài ngặt vậy. Thong thả mở từng tác giả một ra xem ban đầu chưa vội nghĩ gì. Đọc hết qua các tập thơ tình cờ gặp sự nối kết sâu xa, góc khuất cuộc đời như đã nói. Thơ của quý cô tin chắc rằng những ai từng trải nghiệm nhất là đứa sắp sửa bước vào con đường tình đọc phải thẩn thờ. Hóa ra thơ tình đề tài muôn thuở, nhiều khi nó cũng là một dạng kín đáo phản ánh hiện thực xã hội muôn mặt.
***
            Qua miền trăng lạ và mượn nắng của Thanh Yến hiện ra chiều sâu tiếng nói thì thầm của con tim trót yêu nhất là sự cô đơn “Không anh đường về hun hút – Lẻ vầng trăng giảy dụa mắt chờ – Cơn lốc xoáy mòn giấc ngủ – Em một mình – Như có – Như không” Đứng trước một người giũ áo ra đi, thay vì nổi đau của trái tim đặt nhằm chỗ – Chị thà coi như chiếc lá bay – Cô đơn Thanh Yến vẫn cất tiếng gọi tha thiết “Về nha anh ! tóc rối mùa xưa – Về anh ơi! Kẻo lỡ đò trưa – Lỡ tháng năm – Lỡ chiều tắt vội” Tiếng gọi như tiếng gọi đò chẳng có hồi âm, người đàn bà trong đêm giao thừa rót rượu uống một mình. Hình như lần đầu tiên miếng đất thơ bắt gặp hình ảnh người đàn bà mượn rượu tìm quên “Giao thừa em vít cơn say – Vít ba trăm sáu (lăm) vòng quay đất trời – Nghĩa tình đã cạn người ơi – Đắng cay gió rớt – đêm mời – tuổi đây – Nào câu muối nặm gừng cay – Người đi hương cũ vụt bay không còn – Ngậm ngùi tô lại nét son – Đón xuân uống cạn hao mòn giấc mê – Mời nhau chén rượu não nề – Nào đâu một thuở trăng thề bẻ đôi – Chén người lạc gió mấy trôi – Chén ta còn lại – mình soi – bóng người
Đến Lê Thanh My qua “Cúi nhặt”, ta bắt gặp một phụ nữ khá bản lĩnh, tự tin. Và điều đáng nói là cô có đôi mắt nhân bản “Yêu một người từ trong giá rét – Sẽ hiểu được tình yêu quý giá dường nào – Cứ như toa tàu – Không cần mặc cả trước sau – Chỉ biết có đi và đến”. Không biết quý ông ở đâu, hình như đã chết hết rồi chắc. Trước một tình yêu không bờ bến tha thiết, chấp nhận hy sinh đọc thấy ray rứt “Nếu biết được thế nhân có bao nhiêu lòng tin – em sẽ nhẫn nại – chạy marathon theo lời dẫn dụ ngọt ngon – nếu còn nhau khi sông cạn đá mòn – em trộn máu con tim biến thành lông ngỗng – cho người trái lòng còn có lối ăn năn – Ảo tưởng – cam đoan với em rằng – Sống nếu không tự gạt mình – sẽ chết trước khi mặt trời soi rõ”.
Một người đã cho không có điều kiện nhưng sự nhẫn nại cũng có giới hạn nên rất thẳng thắn “Chỉ cần anh lặng lẽ đứng nhìn – Em không mơ lời tỉ tê xin lỗi – Không cần thanh minh – Không hề nổi sóng – Trái tim đàn bà dẫu cạn vẫn là biển rộng – Bởi vì anh đã bỏ cuộc – Khi bơi chưa đến tận bến bờ – Em có dại khờ không tiếp tục dại khờ – Anh không thể gian dối thêm lần nữa”. “Cúi nhặt” đưa ra thông điệp yêu một người từ trong giá rét, sẽ hiểu được tình yêu quý giá biết chừng nào. Tưởng bắt gặp được vàng ai ngờ lượm phải đá, cơn giận chứng tỏ cô là kẻ thất bại trong tình yêu nhưng thêm lần nữa thông điệp cúi nhặt cho thấy người phải hối tiếc chẳng phải là cô. Lời nói chia tay của cô gái không ủy mị trái lại cho thấy một bản lĩnh sự tự tin, tin vào con người, tin vào tình yêu chân thực đầy tự tin bản lĩnh. “Những người đàn ông đi ngang mặt đất – có người biết đứng lại trước nổi buồn – nhất định sẽ cúi xuống bên em”.
Tới tập thơ của Đinh Thị Thu Vân ta gặp phải một tâm trạng u uất yêu mãnh liệt, có thể nói là dữ dội. Không yêu thì thôi, đã yêu thì phải đi tới tận cùng không lìa xa, không gở ra được. Thu Vân như rút ruột gan ra để viết giống ca sĩ Ý Lan người rút hết gan ruột ra để hát để gào. Giống như tôi nhìn tôi in trên vách, tâm trạng ở đây không nhà vào người nào cụ thể. Mà nhắm vào những trái tim dù cứng rắn cũng phải tan chảy. Ta cảm nhận thơ của Thu Vân yếu đuối, dịu dàng như sự yếu đuối kia làm cho các đấng mày râu không chịu nổi. Nó như mưa nhẹ nhàng thấm đất. Nó như cánh bướm vỗ cánh ở đâu mà người ở đây đi liêu xiêu. Những câu thơ xốn xang, bứt rứt “Anh yêu dấu, khép làm chi cánh cửa – Ngõ đời anh, em đứng đợi lâu rồi – Ngõ đời anh xao xác lá vàng rơi. Em đứng đợi bao mùa, không dám nhặt – Lá xanh cho người, về với em lá úa – Lá ơi bây giờ lá của em chưa
Nhớ… và nhớ như là có thể. Trước ngàn phương em quỳ xuống van nài – Xin cả nhân gian đất trời soi rọi lại – Trao cho em ấp ủ ước mơ người”. Cảm xúc cuồn cuộn dâng trào của Thu Vân làm bạn đọc không thể đọc một mạch hết tập thơ mà đọc chậm từng bài một. Có vẻ bạn đọc bị “sốc” vì lần đầu tiên gặp được quý bà cuồng nhiệt, mãnh liệt. Bạn đứng lại cho cảm xúc lắng xuống, cho qua cơn sợ rồi mở ra đọc tiếp. Sở dĩ tôi nói tiếng sợ vì có đưa tập thơ Thu Vân cho nhiều quý ông xem, ai nấy cũng đều nói thật dễ sợ. Đặc biệt đây là tập thơ tình có những từ nước mắt, gió mưa, giá rét, cô đơn, cát bụi hư vô theo lặp lại tưởng đâu là sáo ngữ nhưng không sáo vì nó phát xuất từ một trái tim thật thà. Đây cũng là một tập thơ nói nhiều về cái chết, yêu cho đến chết, tần suất dày đặc. “Tôi thà đau, thà chết một lần – Có thể sống như là đã chết – Anh ơi đừng khóc trước khói nhang – Hôn em nhé, mai em về với đất – Thôi đành về cát bụi để anh vui – Đã muộn mất tôi ước mơ thoát kiếp – Trái tim em tan vào cát bụi – Nghìn năm sau linh hồn vẫn bám giấc mơ xưa…” và nhất là lần đầu tiên có một người nữ làm thơ như để ghi trước bia mộ mình.
        Xin đắng chát dừng chân bên góc mộ
nếu ngày mai tôi chết đi, xin đừng ai khóc nữa
giọt nước mắt thâm tình khi sống chẳng ai trao
tôi ra đi, trái tim ngàn vết cứa
và linh hồn trơ trọi hắt hiu đau

đừng ai khóc tôi đã chờ mãi mãi
một chút lòng rơi rớt… đã từng mơ
một bàn tay trên mái tóc bơ vơ
một hơi thở dịu dàng đêm trở rét

tôi không đợi, không còn mơ hạnh phúc
một nhành hoa khôi… đã đủ quay về
một núm đất tiễn đưa, đã vẹn toàn cho vĩnh biệt
thôi xin đừng nước mắt buổi tôi đi

giọt nước mắt lở làng đừng ai khóc cho tôi
xin nắng chát dừng chân bên góc mộ
xin bạt bẽo nhân gian đừng làm đau giấc ngủ
tôi sẽ tự khóc tiễn đưa mình giây phút cuối buông xuôi


Thường thấy người hay nghĩ nhiều tới cái chết ông trời lại không cho chết. Ông bắt người phải sống để yêu. Tôi còn yêu, tôi cứ yêu, tôi còn yêu nữa, yêu mãi, mãi, mãi (PD). Qua ba tập thơ cho người đọc những khác nhau về cảm nhận, tuy nhiên qua đó nhất là quý ông nhận ra chính mình. Không biết mình có bỡn cợt với người nào không bởi tình yêu với người là thiêng liêng là muối của cuộc sống. Đừng đùa với quý cô. Lời cuối xin được gởi tới Hội nhà văn VN nhân giải thưởng cuối năm. Con người ngày nay đánh mất sự lãng mạn không như ngày xưa vì đặt vào người quá nhiều mục tiêu, mục đích nó đã dẫn xã hội tới chỗ vô cảm thực dụng. Vì vậy giải thưởng năm nay nên đặc biệt trao tặng cho thơ tình một tình yêu đúng nghĩa làm thức dậy trái tim người, người mềm lòng sống nhân bản sống thực hơn. Và giải thưởng này nên trao cho tập thơ của Đinh Thị Thu Vân.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét