Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2015

NGUYỄN NHẬT ÁNH đã được cho không một huyền thoại

Khoảng 10 năm trở lại đây, tức là từ tác phẩm “Tôi là Bê – tô” đến “Ngồi khóc trên cây”, “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”, Nguyễn Nhật Ánh càng ngày càng nổi tiếng hơn. Vì sao? Vì các nhà làm sách đã áp dụng triệt để nghệ thuật makerting. Món hàng gì muốn bán được cũng phải quảng cáo, đôi khi bao bì còn quan trọng hơn chất lượng. Tác phẩm không chỉ là chữ nghĩa trên giấy, mà nhà văn còn phải xuống đường tìm kiếm bạn đọc. Giao lưu, ký tặng, cười tươi, đi khẽ, bước nhẹ, tạo dáng, nói những câu chiều chuộng thị hiếu đương thời, Nguyễn Nhật Ánh đều thực hiện rất uyển chuyển, rất duyên dáng. Do đó, Nguyễn Nhật Ánh là một nhà văn chuyên nghiệp, nhà văn của hôm nay!



NGUYỄN NHẬT ÁNH ĐƯỢC CHO KHÔNG MỘT HUYỀN THOẠI

LÊ THIẾU NHƠN

Giữa không khí văn chương tẻ nhạt, ông Nguyễn H. V. Hưng ( giảng viên Toán – ĐH KHTN Hà Nội) đã góp một chút xao động bằng bài viết “Ghi chép của một kẻ ngoại đạo về một hội thảo văn chương”. Một bài viết lý thú, không hiểu sao tác giả lại tự xóa khỏi Facebook!

Văn chương Việt Nam đang không theo kịp nhịp điệu phát triển đất nước, ít nhất là ở thái độ của những người cầm bút. Trong khi siêu thị đã xuất hiện khắp nơi, thì làng văn vẫn là cái chợ chồm hổm, chủ yếu ứng xử theo kiểu “được hàng tôi trôi hàng bà”. Ông X khen bà Y để bà Y khen lại ông X. Chúng ta cùng khen nhau và cùng có lợi, chỉ có bạn đọc thua trắng tay và nền văn học thất bại thảm hại!

Đối với các hội thảo, giới văn chương đã quen nghe ngợi ca, nên thấy ngôn ngữ bay bổng diệu vợi nào cũng rất bình thường. Ông Nguyễn H. V. Hưng nhờ tư cách “ngoại đạo” mới nhận diện được sự bất thường qua cơn hưng phấn điên cuồng ngợi ca ở hội thảo. Không cần tham dự thì ai cũng dễ dàng đoán được, hội thảo “Nguyễn Nhật Ánh – Hành trình chinh phục tuổi thơ” chắc chắn nồng nàn hương vị ngợi ca. Nếu cánh phóng viên văn hóa được mời đến, dĩ nhiên cũng chỉ có vài bài tường thuật thơm phức nước hoa. Ngược lại, ông Nguyễn H. V. Hưng đã thu lượm được nhiều thông tin đáng suy ngẫm.

Thứ nhất, một nữ phó giáo sư so sánh tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh với tác phẩm của một nhà văn Nhật, và kết luận “Truyện của hai nhà văn này giống nhau ở chỗ chúng cùng được chia làm một số chương đoạn”. Phát hiện thật động trời, vì từ đầu thế kỷ 14, Thi Nại Am viết “Thủy hử” hoặc La Quán Trung viết “Tam quốc diễn nghĩa” đã chia cuốn sách thành nhiều chương rồi!

Thứ hai, một nữ học giả nói: “Nguyễn Nhật Ánh đã đi đến tận cùng nhân loại” nhưng bị xì xào nên xin lỗi và nói lại: “Nguyễn Nhật Ánh đã đi đến tận cùng dân tộc, và do đó ông gặp nhân loại”. Rõ ràng, đây là một kiểu mồm loa mép dãi hòng kiếm ăn. Dân tộc nào mà một nhà văn viết cho tuổi mới lớn, có thể đi đến tận cùng dễ dàng thế nhỉ? Lại còn gặp nhân loại nữa, gặp ở đâu nhỉ, gặp ở khuôn viên Trường ĐH Sư phạm Hà Nội à? Trong khi, cũng chính tại hội thảo, có người nắc nỏm “Nếu truyện của Nguyễn Nhật Ánh được dịch ra tiếng nước ngoài, thì chắc chắn chúng còn chinh phục cả thế giới”. Ối giời ơi, chưa dịch ra quốc tế mà đã gặp… nhân loại ư? Xem ra, nhân loại phải được hiểu là một thứ rất mộng mị, rất mơ hồ, chỉ cần… chiêm bao sẽ gặp ngay lập tức!

Với hai phát hiện của ông Nguyễn H. V. Hưng thì lẽ ra những ai thích tự bóc lưỡi để hót cho hay ở các hội thảo sẽ phải thấy xấu hổ, nếu còn chút tự trọng nhỏ nhoi! Tuy nhiên, với tư cách “một kẻ ngoại đạo” thì ông Nguyễn H. V. Hưng đã mắc phải một sai lầm là quá… thật thà, khi tự khai chưa đọc một dòng nào của Nguyễn Nhật Ánh. Thưa với ông Nguyễn H. V. Hưng rằng, hiện nay văn chương nước ta, khi chê mới cần đọc, chứ còn khi khen thì không cần đọc. Thậm chí, càng không đọc thì càng khen thánh thót. Thói tật của giới cầm bút bây giờ là thế, ông Nguyễn H. V. Hưng ạ! Vì ông là kẻ ngoại đạo, chưa nắm rõ thực tình, nên thành ra sơ hở. Nếu ông giấu nhẹm chuyện ông chưa đọc Nguyễn Nhật Ánh, thì cam đoan không ai dám nghi ngờ phát biểu của ông, dẫu ông có nói ngược nói xuôi ra sao!

Ông Nguyễn H. V. Hưng đã đặt ra một câu hỏi bổ ích: Cái hay của văn Nguyễn Nhật Ánh ở đâu? Nguyễn Nhật Ánh khởi nghiệp bằng… thơ, tập “Thành phố tháng tư” in chung với Lê Thị Kim, vào năm 1984. Thơ Nguyễn Nhật Ánh nằm ở mức bình thường. Các tập thơ in riêng như “Tứ tuyệt cho nàng” hoặc “Lễ hội của đêm đen” đều vừa sến vừa sáo! Thế nhưng, Nguyễn Nhật Ánh lại thành công vượt bậc khi viết cho tuổi mới lớn. Khái niệm thành công trong văn chương có nhiều dạng thức khác nhau, sách bán chạy cũng là một thành công quan trọng!

Người viết văn xuôi, trước hết là một người kể chuyện. Cấp độ thứ nhất, có “chuyện” để “kể”. Cấp độ thứ hai, có “chuyện” và có “cách” để “kể”.

Cấp độ thứ nhất, không cần phải là nhà văn. Cô bé Mã Yến ở thôn Dương Phụ, huyện Ninh Hạ thuộc khu tự trị Nội Mông- Trung Quốc, chỉ cần kể lại cuộc sống đói rét và thèm khát đi học của mình, đã rúng động tâm can bao nhiêu người. “Nhật ký Mã Yến” xuất bản năm cô bé 13 tuổi, đã được in hàng chục triệu bản tại đại lục, Hồng Kong và Đài Loan. Đến nay, “Nhật ký Mã Yến” đã được dịch ra hơn 10 ngôn ngữ trên thế giới, chinh phục cả những thị trường khó tính như Mỹ, Đức, Anh, Pháp… Đáng tiếc, chưa thấy thiên hạ ca ngợi Mã Yến đã đi đến tận cùng dân tộc và đã gặp nhân loại ( thua xa xứ sở thiên đường của chúng ta!)

Cấp độ thứ hai, ngoài câu chuyện để kể, còn đòi hỏi tính sáng tạo. Bút pháp thế nào, nhân vật thế nào, chi tiết thế nào, thao thức thế nào…

Nguyễn Nhật Ánh dự phần vào văn chương Việt Nam, không phải ở cấp độ như Mã Yến, mà ở cấp độ một nhà văn thực thụ. Từ tuổi 30 đến tuổi 40, Nguyễn Nhật Ánh tỏ ra là một người kể chuyện có duyên qua các tác phẩm “Chú bé rắc rối”, “Bàn có năm chỗ ngồi”, “Bong bóng lên trời”, “Cô gái đến từ hôm qua”, Phòng trọ ba người”, “Bồ câu không đưa thư”… Cái hay của Nguyễn Nhật Ánh là biết pha trộn nhuần nhuyễn một chút ngọt ngào với một chút xót xa, mà khơi dậy sự thương cảm của lứa tuổi vào đời vốn thường trực trắc ẩn!

Ngoài việc biết phát huy sở trường, thì Nguyễn Nhật Ánh cũng có chọn lựa khôn ngoan. Khi ngôi đền sự thật bị canh giữ nghiêm ngặt, bất cứ kẻ nào muốn chạm bút vào đều phải gánh chịu đau đớn của cảm tử quân, thì văn chương xoay sang hướng khác: sản xuất và cung cấp nước đường pha loãng. Không ai phân biệt được đường mật mía và đường hóa học, chỉ cần dễ uống, mát cổ, yên lòng và ấm bụng! Nguyễn Nhật Ánh đã khai thác tối đa ưu điểm ấy và thành công rực rỡ!

Tuy nhiên, khoảng 10 năm trở lại đây, tức là từ tác phẩm “Tôi là Bê – tô” đến “Ngồi khóc trên cây”, “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”, Nguyễn Nhật Ánh càng ngày càng nổi tiếng hơn. Vì sao? Vì các nhà làm sách đã áp dụng triệt để nghệ thuật makerting. Món hàng gì muốn bán được cũng phải quảng cáo, đôi khi bao bì còn quan trọng hơn chất lượng. Tác phẩm không chỉ là chữ nghĩa trên giấy, mà nhà văn còn phải xuống đường tìm kiếm bạn đọc. Giao lưu, ký tặng, cười tươi, đi khẽ, bước nhẹ, tạo dáng, nói những câu chiều chuộng thị hiếu đương thời, Nguyễn Nhật Ánh đều thực hiện rất uyển chuyển, rất duyên dáng. Do đó, Nguyễn Nhật Ánh là một nhà văn chuyên nghiệp, nhà văn của hôm nay!

Trong đời thường, Nguyễn Nhật Ánh cũng nhã nhặn và khéo léo, nên rất được giới truyền thông yêu mến. Dù những tác phẩm gần đây được đặt tên rất cải lương ( trừ “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” lấy câu thơ của Robert Rojdesvensky) thì sách của Nguyễn Nhật Ánh vẫn bán chạy như tôm tươi! Ai cũng khâm phục: Nguyễn Nhật Ánh cần cù lao động, chăm chỉ viết đêm ngày và nhẫn nại lặp lại chính mình! Người ta nhắc đến Nguyễn Nhật Ánh là nhắc đến khả năng viết khỏe, viết đều, viết nhiều… mà không ai đề cập đến những yếu tố văn học như cấu trúc tác phẩm, kỹ năng ngôn ngữ, chiều kích tư tưởng, trăn trở thời đại…

Ông Nguyễn H. V. Hưng hoàn toàn chính xác khi đặt ra câu hỏi: Cái hay của văn Nguyễn Nhật Ánh ở đâu? Thế nhưng, khi chưa ai trả lời, thì ông Nguyễn H. V. Hưng lại cho không Nguyễn Nhật Ánh một huyền thoại, đó là văn bản hóa tin đồn “Nguyễn Nhật Ánh thuê chừng 20 người viết truyện, để ông ta ký tên”. Đã vậy, ông còn dẫn chứng thêm trường hợp nhà văn Pháp - Alexandre Dumas cũng bị đàm tiếu thuê người viết. Nguy to, nguy to, phen này nguy to…

Ông Nguyễn H. V. Hưng ơi là ông Nguyễn H. V. Hưng! Nguyễn Nhật Ánh là nhà văn duy nhất ở Việt Nam nổi tiếng tương đương ca sĩ, mà còn cộng thêm cái huyền thoại ấy thì không còn nhà văn Việt Nam nào theo kịp Nguyễn Nhật Ánh trong vòng 10 năm hoặc 20 năm nữa.

Khổ, vì “ là một kẻ ngoại đạo” mà ông Nguyễn H. V. Hưng quên để ý rằng, quảng cáo sẽ khiến tác phẩm bán chạy ( kiểu công khai như “không thể nói là rất hấp dẫn, mà phải nói là vô cùng hấp dẫn”, hoặc kiểu xì xầm như “cuốn sách ấy sexy lắm” hoặc “cuốn sách ấy sắp bị thu hồi”!) còn huyền thoại sẽ khiến tác giả bất tử!

Ông Nguyễn H. V. Hưng đã cho không Nguyễn Nhật Ánh một huyền thoại. Vậy thì ngã ngũ rồi. Không cần bàn cãi về hay dở của văn Nguyễn Nhật Ánh nữa. Hỡi những nhà văn thiên tài vừa mới oe oe khóc chào đời, hãy nỗ lực sáng tác tột bậc, vì tên tuổi Nguyễn Nhật Ánh đã chờ sẵn để hội ngộ với các bạn ở thế kỷ 22 và nhiều thế kỷ sau nữa!

Bằng tâm lý ganh ăn tức ở với Nguyễn Nhật Ánh, thật hận ông Nguyễn H. V. Hưng! Hận quá, hận thấu trời xanh!

                                               Sài Gòn, 20-9-2015


17 nhận xét:

  1. Anh Thiếu Nhơn nói lòng vòng rồi cũng cho thấy ảnh "ghen ăn tức ở". NNA viết cho tuổi mới lớn, tất nhiên ngôn từ cần trong sáng, dễ hiểu, nội dung gần gũi hồn nhiên. Cái hay của người cầm bút là khắc hoạ cảm xúc 1 cách chân thành nhất. Gì mà "Không ai phân biệt được đường mật mía và đường hóa học, chỉ cần dễ uống, mát cổ, yên lòng và ấm bụng! Nguyễn Nhật Ánh đã khai thác tối đa sở trường ấy và thành công rực rỡ!". Lập luận lỏng lẻo đến ngây dại. Gì mà "nghệ thuật makerting", "được lòng truyền thông vì tính cách ôn hoà"....Lẽ nào văn chương phải xa vời vợi, cao chót vót để gói gọn trong số ít người đồng cảm. Anh đúng là rất THIẾU NHƠN, thưa anh Thiếu Nhơn!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Các Ông Thiếu Nhơn và Nhật Tuấn đều quá giận nên mất bình tĩnh khi nhận xét về NNA. Cả hai ông đều quá kỳ vọng vào những tác phẩm của NNA. Nên nhớ NNA là một nhà văn được nhiều người mến mộ và ông cũng đã phát huy đúng sở trường của mình là được rồi. Sao cứ phải bắt buột ông làm theo ý mình nhỉ!

      Xóa
  2. Lời mà không có tư tưởng thì bay sao được lên thiên đàng ? ( Shakespeare). Trong cái chợ văn chương hiện nay,hàng thật bị lục soát, đấm đá túi bụi, mấy anh gác chợ chỉ chấp nhận "hàng giả" và hàng vô thưởng vô phạt tức là không động tới một sợi lông chân của đảng, né thật xa những nỗi đau dân tộc , tuyệt đối không động chạm tới những vấn nạn của thời thế. Andersen cũng viết truyện thiếu nhi, nhưng "cô bé bán diêm"của ông làm chảy nước mắt bao nhiêu thế hệ. Tại sao nhà văn chuyên viết cho thiếu nhi Trần Hoài Dương không được đám con nít tung hô. Là vì người lớn đã tập cho chúng nó chỉ biết uống xirô, đã làm hỏng cả thị hiếu của chúng khi chỉ biết đón nhận những tác phẩm mơn trớn cảm xúc mà thiếu hẳn khát vọng tìm biết sự thật. NNA đã đáp ứng xuất sắc yêu cầu của đảng : trong văn chương cấm không cho rơi một giọt nước mắt. Thôi cứ để Nguyễn Nhật Ánh đeo chữ thọ sau đít, ăn dỗ tiền trẻ con và được đảng khuyến khích nhưng chớ ngộ nhận là nhà văn như cái đám "trí thức quốc doanh" ở ĐHSP tâng bốc một cách không còn biết xấu hổ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Xin hỏi Nhật Tuấn đã đọc "Còn chút gì để nhớ", "Thiên thần nhỏ của tôi" chưa? Cái gì mà không một giọt nước mắt?

      Xóa
    2. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
    3. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
  3. Tôi về hưu đã lâu,quỹ thời gian có nhiều nên mỗi khi gặp đượ những bài viết mà mình cho là hay thì thường đọc rất kỹ.Tôi cũng có thói quen thích đọc cả những bình luận của các bạn đọc khác để học tập và so sánh với nhận xét của mình xem có nhiều khác biệt khg.Âu đó cũng là cách để động não và tiêu bớt quỹ thời gian dư thừa.Với tiêu chí ấy,tôi xin được phát biểu vài cảm nghĩ sau.VỀ BÀI VIÊT CỦA LTN;:Trước hết,xin được cảm ơn tác giả đả lao động thật nghiêm túc và có trách nhiêm để có được bài viết sâu săc,thẳng thắn và minh bạch.Nếu là Nguyễn nhật Ánh tôi hoàn toàn thích thú và cám ơn LTN với những ý kiến có thể giúp được tôi nâng cấp khả năng của mình đồng thời giúp tooi tìm lại sự thăng bằng cần thiết sau khi được rót quá nhiều mật trong cuộc hội thảo mà ô.Hưng đã đề cập.VỀ NHỮNG LỜI BÌNH LUẬN:Tôi hiểu,trước bất cứ vấn đề gì,mổi người đều có nhận xét riêng theo cách nhìn và khả năng cảm nhận của mình.Đến ngay một cô hoa hậu (chắc là phải đẹp rồi) vửa được sắc phong vẫn có người chê quá xấu,thậm chí tôi đã được đọc có lời chê là cô ta ( cô hoa hậu) có "nhan sắc bần tiện".Bởi vậy các cụ dây "Bách nhân bách tính" mà.Nhưng thú thực khi đọc bình luận của a. Trần tuấn Anh ,dù khg phải là tác giả bài viết tôi vãn có cảm giác như mình bị xúc phạm,.Tại sao và có cần thiết khg đến nỗi phải lôi cả cái tên mà bố mẹ đặt cho người ta ra để dè bỉu.Bởi luận điểm của mình chắc gì đã nhận được sự đồng tình rộng rãi ,ấy vậy mà đã vội vã chửi móc người ta.Dễ tôi phải răn dạy con cháu mình,khi đặt tên cho con cần rất cẩn thận,tránh để cho đời lợi dụng xỏ xiên.Mà thực ra ,người tên là Đại Nhân chắc gì đã có nhân,tên Đại Hiền chắc gì đã hiền.Có lẽ tên Tuấn Anh chắc là tuấn tú,anh minh lắm?Chao ơi,các cụ vẫn dạy "Lời nói khg mất tiền mua,Lựa lời mà nói cho vừ lòng nhau"Đây cũng là mong muốn cua kẻ "ngoại đạo" như tôi.

    Trả lờiXóa
  4. Có nhiều người trong đó có tôi, bạn bè tôi đã và vẫn thích đọc NNA. Chúng tôi ko đọc bằng cái đầu lý luận về hàn lâm văn chương mà là một người đọc để cảm nhận và hạnh phúc nếu thấy những gì mình thích. Ai cũng có quyền phán xét nếu đó đơn thuần là ý kiến cá nhân nên tôi không dám bình luận gì. Chỉ muốn nói một điều rằng; Tôi thấy NNA được không ít bạn đọc thích thú với các tác phẩm của mình.

    Trả lờiXóa
  5. Bài rất thâm thuý. Xin phép cho se về. Thank

    Trả lờiXóa
  6. Có câu ngạn ngữ: "Văn mình vợ người". Bạn đọc có quyền bình phẩm khen chê để làm nổi bật giá trị. Người có văn hóa là người tranh luận để làm tỏ vấn đề hoặc tìm ra chân lý chứ không phải hồ đồ quy chụp người khác. Đó là đến vấn đề văn hóa comment.

    Còn về truyện của NNA thì LTN nói có cái đúng nhưng cũng có cái chưa đúng.

    Nếu nói về văn học cho lứa tuổi áo trắng thì NNA làm tốt rồi, viết dễ đọc, chuyện dễ cảm, hợp tâm lý và bán chạy là tốt. Có khi NNA nên làm một nhà văn như thế mà thôi cho lứa tuổi này là đủ rồi. Còn nhà văn khác nên viết về thời cuộc gai góc hôm nay đi.

    Cái chưa đúng của LTN là qui NNA vào một hệ qui chiếu để làm gì? Ca sĩ còn sở trường dòng này dòng nọ cho một lớp khán giả riêng vì chất giọng và phong cách của họ như vậy mà?

    Tuy nhiên, tôi vẫn thích những nhà văn hôm nay trực diện trăn trở với thời cuộc và vận mạng đất nước hơn vì thế tôi hay đọc của chính nhân trên facebook hơn và cũng thích đọc phê bình của TN nữa. Dĩ nhiên là ngày xưa tôi đã từng thích đọc NNA...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn đã chia sẻ. Nếu không có cái hội thảo ca ngợi NNA lên tận mây xanh kia thì tôi cũng không ý kiến làm gì. Chỉ nên gọi NNA là nhà văn ăn khách về mảng đề tài viết cho tuổi mới lớn, vậy thôi!
      Chúc vui!

      Xóa
  7. -uổng công cha mẹ cho em ăn học.

    Trả lờiXóa
  8. Vâng, nếu các bác phê bình ở trên tài hơn hoặc chỉ cần tài bằng thì viết đi, rồi quảng cáo đi xem có ai mua không?
    Rồi sau Nguyễn Nhật Ánh là đến Nguyễn Quang Lập, không biết bác ấy có bưng bô cho Đảng không mà sách bán chạy lắm, người ta mua về đọc, rồi mua đi tặng nữa đo. Hi hi.
    Còn cái việc ca ngợi ấy mà, văn học cũng như hàng hóa, có ca ngợi đến mây mà hàng lởm chẳng bán được thì nhà văn-người sản xuất cũng chết đói mà thôi.

    Trả lờiXóa
  9. Nguyễn Nhật Ánh - Cho tôi một vé đi tuổi thơ...
    Theo nhà phê bình văn học kỳ cựu và tên tuổi Lê Thiếu Nhơn thì trong hội thảo văn chương về nhà văn Nguyễn Nhật Ánh thì có tiếng bấc tiếng chì chê bai đả kích nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, tác giả của những cuốn sách thiếu nhi ăn khách như :“Tôi là Bê tô”, “Ngồi khóc trên cây”, hay “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”....Như một ông giáo sư Toán (ông này có họ toán với ông gs Ngô Bảo Châu) ông Nguyễn H. V. Hưng ( giảng viên Toán – ĐH KHTN Hà Nội) và phần tham luận của ông giáo sư toán với một nhà văn thì không đâu ra đâu.
    Rồi giáo sư toán lại đả kích tiếp : Cái hay của văn Nguyễn Nhật Ánh ở đâu? Nguyễn Nhật Ánh khởi nghiệp bằng… thơ, tập “Thành phố tháng tư” in chung với Lê Thị Kim, vào năm 1984. Thơ Nguyễn Nhật Ánh nằm ở mức bình thường. Các tập thơ in riêng như “Tứ tuyệt cho nàng” hoặc “Lễ hội của đêm đen” đều vừa sến vừa sáo! Thế nhưng, Nguyễn Nhật Ánh lại thành công vượt bậc khi viết cho tuổi mới lớn.
    Câu này thật vô duyên quá. Nguyễn Nhật Ánh đâu có xưng là nhà thơ đâu mà chê.,và chuyện thơ dở văn hay hoặc văn dở thơ hay là chuyện bình thường. Đâu có thể kết luật lơ tơ mơ như thế được. Chê kiểu đó với NNA thì cũng như chế :"sao hồi anh làm phụ hồ thì dở thế mà đến khi làm thợ xây chính lại giởi thế"
    Cuối cùng thì giáo sư toán Nguyễn H. V. Hưng nói về một tin đồn “Nguyễn Nhật Ánh thuê chừng 20 người viết truyện, để ông ta ký tên”.
    Thật không nên phán xét một người khác, một cây bút đã thành danh mà chỉ bằng việc nghe nói thì không văn chương mà cũng chẳng toán học chút nào. Và có lẽ ông này không viết văn nên không biết. Cho dù nhà văn Nguyễn Nhật Ánh có thuê người viết, tức là nhà văn khác viết thì cũng là chuyện bình thường. Một nhà văn viết nhiều, viết khỏe như NNA thì cũng cần có người chấp bút những đoạn văn tương tự, hay viết theo dàn bài mà nhà văn đã vạch sẵn. Đó cũng là chuyện bình thường. Ngay MTA đây khi viết tiểu thuyết thì cũng đã ký hợp đồng với bạn bè, với các nhà văn có những thế mạnh khác nhau chấp bút hoặc biên tập lỗi địa phương. Chẳng hạn như viết về người lính VNCH cùng tác phong, quân hàm quân hiệu cũng như cách nói chuyện của thời trước thì MTA cũng nhờ bạn bè là nhà văn thuộc quân lực VNCH cũ chấp bút. Và hiện có đến 5 - 6 nhà văn đã từng giúp cho MTA như trên cũng đang chơi trên FB này. Có điều là tuyệt đối không được phép công khai tên họ ra. MTA không biết NNA có làm như vậy không nhưng nếu có thì cũng chẳng có gì lạ. Thuê viết như vậy cũng như thuê mấy em học sinh phổ thông viết giùm vài đoạn trong luận án tiến sĩ vậy thôi.
    Cái hay của Nguyễn Nhật Ánh là biết pha trộn nhuần nhuyễn một chút ngọt ngào với một chút xót xa, mà khơi dậy sự thương cảm của lứa tuổi vào đời vốn thường trực trắc ẩn! (Lê Thiếu Nhơn)
    Viết cho người lớn, hay viết cho thiếu nhi khác nhau lắm, nhưng nhà văn đều phải có tài viết. Ngay cả viết cho thiếu nhi cũng không phải là dễ dàng gì. Nhưng nhìn lại xem văn đàn của nước ta, mảng viết cho thiếu nhi thì có ai hơn được NNA.Với số lượng in khủng, tái bản đi tái bản lại hàng chục đầu sách thì NNA là một nhà văn viết khỏe và sống được với nghề viết của mình. Một điều hiếm thấy trong giới văn chương hiện nay. Bởi số lượng phát hành khủng của anh là do thị trường, do bạn đọc chứ không phải như các tác phẩm viết giấy dán tường của mấy ông nhà văn quốc doanh được nhà nước tài trợ để làm giấy gói xôi.
    Bên ngoài thì anh là người nhẹ nhàng, lịch sự, dễ mến. Văn chương của anh dễ đọc, dể nhớ, dễ ghiền nhất là thiếu nhi. Còn người lớn thì có quán Bi Do do vợ chồng anh nấu món nhậu và thết đãi khách rất vui. Nhưng nhậu thì đừng quên trả tiền nhé vì "cơm áo không đùa với khách văn"
    Các con của MTA thường đòi mua sách của NNA và chúng chúi mũi vào đọc say mê ngay tại quầy. Nhưng chúng không biết rằng, cha của chúng cũng mê sách của Nguyễn Nhật Ánh, và luôn "Cho cha một vé đi tuổi thơ"....
    1/10/2015
    MTA
    (bài viết ở tường FB Mai Tú Ân)

    Trả lờiXóa
  10. Đọc những nhận xét của các bạn và cả blog này, tôi thấy sặc mùi xã hội đen, đố kỵ, ghanh ghét, lăng mạ, chì chiết lẫn nhau... Các bạn chỉ giỏi lên án người khác và gieo rắc những tư tưởng đấu đá hẹp hòi. Nếu có giỏi, sao không thử đóng góp thứ gì đó tốt đẹp cho xã hội đi thay vì lên đây chửi ? Tôi thật phản cảm với những ngôn từ bẩn thỉu trong đây. Cả ngôn từ của các giả lẫn những người bình luận.
    Những người tốt xin đừng vào trang này !

    Trả lờiXóa
  11. Cá nhân tôi khi ở lứa tuổi mới lớn tôi từng rất thích đọc truyện Nguyễn Nhật Ánh, tuy bây giờ không còn đọc nữa nhưng nếu quay lại thời gian đó thì tôi vẫn sẽ đọc. Vì nó trong sáng phù hợp với lứa tuổi đó. Tôi nghĩ tác giả bài viết có hơi sai một chút là vì những lời ngợi ca của người khác mà đem văn chương của NNA ra để mổ xẻ và phê phán là không đúng. Nếu muốn phê phán thì hãy chỉ phê phán những người và những lời ca ngợi thái quá của những người xung quanh hơn là phê phán nhà văn, vì với tiêu chí viết cho tuổi mới lớn thì tôi thấy NNA không làm gì sai cả. Văn chương cũng giống như âm nhạc và mỹ thuật, tất cả đều có phong cách và trường phái riêng, không phải cả thế giới đều thích Picasso, nhưng ông ấy vẫn được công nhận là hoạ sỹ. Không phải thứ gì không thoả mãn mình thì mình có quyền phủ nhận nó. Còn về vấn đề marketing, chuyện đó có gì sai? Khi mà văn học nước ngoài tràn ngập khắp mọi nơi, cùng với đủ chiêu trò giới thiệu quảng cáo thì lối suy nghĩ "Hữu xạ tự nhiên hương" như trước giờ đang giết chết những tác giả trong nước, khi đó liệu tác giả có viết thêm một bài chửi độc giả không biết đọc nữa chăng?

    Trả lờiXóa