Thứ Hai, 1 tháng 7, 2013

Thư gửi con gái nhân mùa thi đại học

Tâm sự của nhà văn Trần Kỳ Trung: “Bắt đầu từ buổi hôm nay, buổi đầu tiên con thi vào đại học. Ba rất thương con, vào phòng thi bốn bề là những người xa lạ, giám thị nghiêm khắc, đề thi không dễ, tất cả những phương tiện trợ giúp con hoàn toàn  không có. Con chỉ dựa vào kiến thức mình đã tích luỹ, dựa vào nghị lực, niềm tin  để vựơt qua. Chỉ một phút mất bình tĩnh, hoặc có chút hoang mang không tin ở mình…là con thất bại. Ba mong con không bao gìơ mắc những lỗi như thế! Con phải tin ở chính con, ở nghị lực của mình. Vì đó không phải chỉ là “vũ khí” giúp mình vượt qua buổi thi đại học đầu tiên này, mà là một “phương tiện tối ưu” đi suốt cuộc đời, giúp con đến với đích của tương lai một cách nhanh nhất, vững vàng nhất. Con vào phòng thi, hãy làm hết khả năng của mình, nếu con ra khỏi phòng thi, nét mặt hớn hở, rất vui vì tin ở bài làm của mình có kết quả tốt. Điều đó làm Ba mừng.  Nhưng con phải hiểu rằng, nỗi mừng đó của Ba, cũng chỉ trong thoáng chốc...”



THƯ GỬI CON GÁI NHÂN KỲ THI ĐẠI HỌC

TRẦN KỲ TRUNG
     
 Đứng ngoài này, nhìn con lầm lũi bước qua cổng trường vào nhận phòng thi đại học, trong lòng Ba thương con quá chừng.

      Hôm nay, thực sự con đã bước những bước đầu tiên không có Ba- Mẹ bên cạnh để vào cuộc thử thách của dòng đời. Con sẽ là một cánh chim bay mải miết, cố tìm tới đích. Ba ao ước, nếu đích con đến là Ba- Mẹ thì nơi đó là “thiên đường” của con, con chỉ việc tận hưởng, không phải lo lắng, cũng không phải bon chen. Nhưng con ơi! Chưa bao giờ và cũng chăng bao giờ có một “thiên đường” như thế. Tuổi tác, sự già nua và hơn thế nữa, những suy nghĩ của Ba- Mẹ về tương lai, bao giờ cũng ở phía sau suy nghĩ của các con. Cho nên, tương lai của con phải do con nắm lấy, xây dựng nên!

     Bắt đầu từ đâu con biết không? Bắt đầu từ buổi hôm nay, buổi đầu tiên con thi vào đại học. Ba rất thương con, vào phòng thi bốn bề là những người xa lạ, giám thị nghiêm khắc, đề thi không dễ, tất cả những phương tiện trợ giúp con hoàn toàn  không có. Con chỉ dựa vào kiến thức mình đã tích luỹ, dựa vào nghị lực, niềm tin  để vựơt qua. Chỉ một phút mất bình tĩnh, hoặc có chút hoang mang không tin ở mình…là con thất bại. Ba mong con không bao gìơ mắc những lỗi như thế! Con phải tin ở chính con, ở nghị lực của mình. Vì đó không phải chỉ là “vũ khí” giúp mình vượt qua buổi thi đại học đầu tiên này, mà là một “phương tiện tối ưu” đi suốt cuộc đời, giúp con đến với đích của tương lai một cách nhanh nhất, vững vàng nhất. Con vào phòng thi, hãy làm hết khả năng của mình, nếu con ra khỏi phòng thi, nét mặt hớn hở, rất vui vì tin ở bài làm của mình có kết quả tốt. Điều đó làm Ba mừng.  Nhưng con phải hiểu rằng, nỗi mừng đó của Ba, cũng chỉ trong thoáng chốc. Vì như thế, chặng đường vào Đại học còn dài dằng dặc,  bao nhiêu thử thách sẽ ập đến với con gái của Ba, Ba lo nhiều hơn vui.

Vậy, nếu con bước ra  khỏi phòng thi, gặp Ba, con nói: “Ba ạ, đề thi năm nay khó quá! Con đã làm hết khả năng, nhưng kết quả chắc là không như ý muốn! Nếu đỗ Đại học, là tốt. Còn không đỗ Đại học, con sẽ làm lại từ đầu, xem mình còn hổng kiến thức ở đâu? Năm sau thi lại…Được không Ba?”. Ba hỏi lại con :“ Nếu năm sau con cũng không đỗ đại học?”. Con mạnh mẽ trả lời: “Con sẽ đi làm, không để Ba- Mẹ lo lắng vì con!”. Ba muốn con nói được câu đó.  Đó là niềm vui đích thực của Ba- Mẹ. Chính câu nói đó, con đã tự khẳng định chỗ đứng của con trong xã hội này. Con đã hiểu, không nhất thiết phải chọn con đường vào đại học, khi chỗ đó không hợp với mình.  
        
Cho nên Ba nói với con từ đáy lòng, vào phòng thi con hãy cố gắng ở mức cao nhất, tự thân vận động, tự mình quyết định bài thi của mình. Cũng là bước đầu để rèn bản lĩnh, không lệ thuộc ai. Ba nhắc lại, nếu con thi với kết quả tốt, Ba mừng. Nhưng Ba sẽ mừng hơn, qua kỳ thi đại học này, con đã nhận ra con, nhận ra con đường phải đi, nhận ra cái đích mình vươn tới, không bao giờ để cho Ba - Mẹ thất vọng, dù có vào được đại học hay không vào được đại học. Điều đó mới làm cho Ba- Mẹ tự hào vì con - con gái của Ba!


                 
        Bức ảnh "khuyến mãi": Nhà văn Trần Kỳ Trung chém gió trước mặt nhà thơ Y Phương!


1 nhận xét: