Chủ Nhật, ngày 12 tháng 10 năm 2014

VTV3 khuyến khích trẻ em làm nghệ sĩ ?

“Gương mặt thân quen nhí” sau vòng sơ tuyển, có 6 thí sinh từ 8 tuổi đến 12 tuổi tham gia trổ tài… bắt chước thần tượng. Chắc chắn những người tiếp tay cho “Gương mặt thân quen nhí” ngọt lạt phân bua rằng, họ đã cố gắng linh động thu hình vào những ngày các em được nghỉ và sắp xếp lịch trình tập dượt phù hợp để tránh các em phải bỏ học nhiều ngày. Xin hỏi, nếu quý vị tỏ ra hết lòng hết dạ với thế hệ tương lai, sao không làm chương trình liên quan đến học tập và kỹ năng sống, mà quanh năm kêu gọi các em nhảy nhót và hát ca mãi vậy? Rất đơn giản, vì quý vị chỉ nghĩ đến những khoản thu khổng lồ từ quảng cáo!

Bất ngờ ở Long Châu Miếu

Có lần một bạn trẻ hỏi, liệu tôi có biết làng Long Châu Miếu của Hà Nội ở đâu không? Chịu! Anh ta cười rồi nói bật ra chính là làng có chùa Trầm đó. Nghe nói, gần đây dọc hai bên đường làng có nhiều tượng đá đẹp do các thợ ở Long Châu Miếu làm, bày rải rác tới chân núi Trầm. Và lại có người phát hiện, ở một ngã ba đường núi có một cây gạo hình người đang múa. Nhìn đối diện là một núi chó đá. Những điều thú vị ấy thúc giục tôi lên đường…

Thứ Bảy, ngày 11 tháng 10 năm 2014

NGUYỄN QUANG HƯNG về lại Phố Hàng

Đời cụ nội chủ yếu làm thuê. Đến đời ông đã dư dả vốn liếng mở cửa hiệu, đặt tên Tiến Bảo. Năm 1933, khi bố tôi được sinh ra thì đã có cửa hàng rồi. Chắc hồi đó gia đình dư dả nhất nên tên đệm của bố tôi là Tiến, còn các anh chị em của bố thì đều đệm là Văn hoặc Thị, với tên một cô em liền sau bố tôi là Bảo, nhưng đã sớm qua đời từ bé. Ông nội lấy tên cửa hàng đặt cho các con chăng? Ngày xưa, phố cổ, nghề cũ như thế nào, giờ lần lại trong trí nhớ tám chục năm tóc bạc của bố thật là khó! Cả các bác đã ngoài 90, 80 và các cô đã ở vào hàng thất thập, nghĩ lại cũng chỉ chung chung, áng áng. Đã quá nhiều lo toan, quá nhiều thay đổi trong những tháng năm sau này, khi lớp bình dân Hà Nội cũ phải gồng gánh cho những thế hệ mới theo nhau lớn lên, trong một thời kỳ dài những vẻ đẹp cũ ít được nhen nhóm.

Thứ Năm, ngày 09 tháng 10 năm 2014

NGHIÊM THỊ HẰNG nhớ về Hà Nội

Hồi ức của nhà thơ Nghiêm Thị Hằng: “Ngày ấy từ làng tôi ra Bưởi, thường đi bộ theo lối tắt, con đường có hàng cây sòi giữa đồng, qua khu Viện Khoa học Việt Nam, đi tắt qua Nghĩa Đô vào chợ. Quá đầu chợ Bưởi có giếng đá nước trong dưới gốc cây đề cổ thụ. Xe điện chạy qua làng Hà Khẩu, Yên Thái còn nghe tiếng chày nhộn nhịp giã dó trong ngõ nhỏ... Kí ước tuổi thơ tôi với tiếng tàu điện leng keng ra ngoại ô yên bình chẳng bao lâu thì chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ với miền Bắc xẩy ra. Cùng hàng vạn người con Hà Nội lên đường ra mặt trận, trong đoàn quân ấy có anh trai tôi lên đường nhập ngũ năm 1967, rồi anh dũng hy sinh ở chiến trường Quảng Nam - Đà Nẵng…”

Bận rộn như ĐỖ HỒNG NGỌC

Có những người viết văn hay nhưng gặp gỡ thì… chán. Lại có những người văn chương “thường thường bậc trung” nhưng trò chuyện lại hấp dẫn, vui vẻ. Đỗ Hồng Ngọc là một ca khác. Đọc ông rồi gặp ông, có một cảm giác thật dễ chịu khi mọi điều như hòa quyện với nhau. Văn là người, người là văn vậy. Đỗ Hồng Ngọc nói: “Tôi vốn ít hay cười. Không hút thuốc, không uống rượu”. Tôi chưa thấy ông hút thuốc hay uống rượu nhưng lại thường thấy ông cười, có điều đó chỉ là một nụ cười nhẹ, ít khi bật thành tiếng. Đỗ Hồng Ngọc không tạo sự cách bức. “Người bận rộn”, khi có dịp ngồi bên bạn bè, luôn là người hay chuyện, vui vẻ, thoải mái, dí dỏm...

Thứ Ba, ngày 07 tháng 10 năm 2014

Hoa Hậu làm thơ có gì lạ?

Tập thơ “Bốn mùa là em” của Giáng My chỉ mỏng 72 trang, nhưng in bốn màu trên giấy cực xịn. Bảo đảm các nhà thơ chuyên nghiệp trông thấy sẽ phát ganh tị vì vẻ bề ngoài của “Bốn mùa là em”. Tuy nhiên, với Giáng My thì số tiền để in “Bốn mùa là em” chẳng có gì đáng kể, vấn đề quan trọng là 81 bài thơ được đặt tên riêng mỗi bài hoặc chỉ đánh số thứ tự, có thể chuyển tải được tâm hồn lúc bay bổng lúc hắt hiu của người đẹp tuổi ngoài bốn mươi chưa một lần mặc áo cưới nhưng từng nhịp đập trái tim vẫn khiến bao kẻ cuồng si chết đứng chết ngồi. Giáng My gọi đó là “năng lượng cô đơn”, càng chôn chặt càng bùng nổ, càng đè nén càng thăng hoa: “Tình yêu buồn như sách không người đọc/ Khi đến tay thì mắt đã mù lòa”.

Chủ Nhật, ngày 05 tháng 10 năm 2014

CHÂU LA VIỆT lòng thầm hát một khúc ca kiêu hãnh

Luôn là “anh cả” trong những cuộc tụ hội bạn bè, luôn luôn vui vẻ làm “nhạc trưởng” của những lần gặp gỡ… thế nhưng Châu La Việt cũng lại là một con số “bí ẩn” vì anh thỉnh thoảng lại “mất tích” đâu đó và số điện thoại thường xuyên “không liên lạc được” mỗi khi cần gọi đến… Nhiều người bảo anh như một “ông trùm”, vì dù tuổi cũng đã khá, nhưng chẳng lúc nào thấy anh mỏi mệt, lúc nào cũng thấy ở anh là những dự định, kế hoạch, tính toán chẳng phải cho riêng mình, mà cho bạn bè, đồng đội… Và đằng sau sự tất bật tận cùng ấy, là một tâm hồn văn nhân và những trang văn mang tên Châu La Việt khó trộn lẫn với bất kỳ ai…