Thứ Năm, ngày 27 tháng 11 năm 2014

Bao giờ có liên hoan phim tư nhân?

Bằng tất cả thiện chí, thử hỏi Liên hoan Phim quốc tế Hà Nội có mời được nhân vật điện ảnh lừng lẫy nào không? Chắc chắn không thể, vì ngân sách chỉ đủ lo chi phí đi lại và ăn ở cho khách mời phổ thông. Để một tên tuổi lớn xuất hiện bao giờ cũng kèm theo một hợp đồng tài chính. Ngân sách không thể đặc cách bỏ ra vài trăm ngàn USD cho một siêu sao Hollywood hay một đạo diễn hàng đầu châu Á. Khi và chỉ khi tư nhân làm liên hoan phim, họ mới biết cách kêu gọi tài trợ và quảng cáo để có kinh phí để làm điều ấy, nhằm tạo uy tín cho liên hoan và gây hứng thú cho công chúng! Một liên hoan phim chỉ cần có Angelina Jolie hoặc Trương Nghệ Mưu tham dự, thì đẳng cấp sẽ khác hẳn.



Thứ Ba, ngày 25 tháng 11 năm 2014

NGUYỄN TUÂN có gien giang hồ

Nhà văn Nguyễn Tuân kể: “Tôi nghiện hút thuốc phiện và đi hát ả đào mê say, lúc đầu thì bà ấy cũng can ngăn, nhưng thấy tôi lì lợm quá không còn cách nào, bà ấy tìm cách đối phó. Hồi mẹ tôi mới làm cho cái nhà để mở hiệu sách, lấy cớ không muốn tôi la cà, bệ rạc, bà ấy sắm bàn đèn cho tôi hút ở nhà. Tôi cũng rủ bạn bè về nhà phá phách bà ấy quá lắm. Nhưng rồi cái tính phóng túng của tôi không để tôi ngồi nhà lâu, tôi lại lẳng lặng chuồn theo bạn bè đến nhà hát. Hút ở nhà hát có không khí hơn, bạn bè bù khú thoải mái hơn. Bà ấy đành bất lực. Bà nhà tôi không bao giờ càu nhàu, làm ầm ĩ nhà cửa lên. Có lẽ vì thế mà sau này tôi càng thấy quý và nể bà ấy. Vợ tôi chỉ nói những câu châm biếm mát mẻ mà làm mình ngượng đến chết. Ngày bà cụ tôi mất có rất nhiều bà chủ nhà hát ở Khâm Thiên đi đưa ma, bà ấy chỉ và nói thầm với ông chú tôi: “Ông ấy báo hiếu cho bà cụ đấy!”. Nhưng ngẫm nghĩ là tại mình chuốc lấy cái nghiệp chướng ấy, nên tôi có ngượng, có đau, cũng đành bấm bụng mà chịu, chứ biết nói sao”.

Muốn làm nghệ sĩ trên mây?

Vừa rồi, tôi được tham gia vào công việc tuyển sinh học ngành đạo diễn điện ảnh và truyền hình tại TP Hồ Chí Minh và các tỉnh miền Nam Trung Bộ, miền Tây Nam Bộ. Nam thanh nữ tú rập rìu đông nượp. Nền điện ảnh nước nhà từ lâu đã trở thành con bệnh chết lâm sàng; còn nền phim truyện bên ngành truyền hình thì vẫn trượt dài theo triền dốc “làm nhanh, làm ẩu, làm bất kể lời chê, tiếng chửi, miễn cứ sinh lời cao là O.K tuốt”. Ấy vậy mà không hiểu sao đám bạn trẻ náo nức săn đuổi công việc đạo diễn như vậy? Hay bây giờ mình già mình ngu mà không hay biết cái công việc này đang hứa hẹn một khả năng hốt bạc nhẹ nhàng, dễ dàng và… thanh cao?

Thứ Hai, ngày 24 tháng 11 năm 2014

Nỗi cô đơn mang tên NGUYỄN HUY THIỆP

Hiếm có ai được trời cho “lộc” văn chương nhiều như Nguyễn Huy Thiệp. Một nhà văn mà chỉ với vài truyện ngắn đầu tiên xuất hiện đã là tâm điểm của mọi ồn ào, mọi tranh luận, và chỉ sau một thời gian ngắn thì tên tuổi của ông đã đóng đinh trong dòng văn học Việt Nam, trở thành một hiện tượng mang tên “Nguyễn Huy Thiệp”. Nhưng rồi bỗng một hôm, Nguyễn Huy Thiệp tuyên bố ngừng viết, bán “văn nghiệp” của mình với giá nửa tỉ cho Nhà xuất bản Trẻ… để tận hưởng tuổi già nhàn nhã. Cuộc sống hàng ngày của ông bây giờ là một cuộc rong chơi.

Tạp chí HỒN VIỆT chọi lại báo TIỀN PHONG

Tạp chí Hồn Việt lại có thêm một bút danh mới nhảy vào cuộc tranh luận: “Ông Trần Tuấn (mà tôi đồ chừng là con giai ông Trần Dần) lên tiếng, cho tác giả Bích Châu là “ụp mũ” thì cũng không có gì là lạ. Nhưng vấn đề ông Trần Dần, vấn đề Nhân Văn – Giai Phẩm (NVGP), vấn đề thơ Trần Dần thì phức tạp hơn, có những cách nhìn khác nhau. Trước hết, những câu thơ mà tác giả Bích Châu trích ra để đánh giá thơ Trần Dần đó, thì nó là thơ tắc tị, thể hiện sự bế tắc trong cách nhìn, trong tư tưởng của Trần Dần vào một thời điểm của đời ông. “Thơ thuộc về mọi người”, nhưng “lời tôi khó hiểu vì tôi cô đơn” (P. Eluard). Tâm trạng của nhà thơ có chỗ đáng thông cảm, nhưng đem nó phổ biến, thì người ta chẳng hiểu gì hết, người ta phản ứng. Nó cũng thể hiện sự ảnh hưởng của chủ nghĩa hình thức phương Tây, tuyệt đối hóa hình thức, ngôn từ, âm điệu…, từ bỏ nội dung – tư tưởng (mà gần đây chúng ta đọc Tzvetan Todorov – Văn chương lâm nguy mới thấy cái tác hại của nó, mới thấy phương Tây – mà đại diện là nhà lý thuyết hàng đầu Todorov – đã nhìn ra vấn đề). Chẳng có gì là “bí ẩn” như anh Trần Tuấn thần thánh hóa, kỳ bí hóa”.

Chủ Nhật, ngày 23 tháng 11 năm 2014

NGUYỄN MẠNH TUẤN có phải nhà văn biết cách yêu mình ?

Từ những năm 1980, nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn nổi lên với các tiểu thuyết “Những khoảng cách còn lại”, “Đứng trước biển”, “Cù lao tràm”... Đặc biệt, tác phẩm Cù lao tràm của ông còn trở thành sự kiện được tranh luận bởi những người ủng hộ hoặc chỉ trích kéo dài hàng tháng trời trên các phương tiện truyền thông hiện thời. Sau gần 10 năm không ra sách mà chỉ chuyên chú viết kịch bản phim truyện, phim truyền hình, mới đây Nguyễn Mạnh Tuấn cho ra mắt tập hồi ký “Nỗi sợ hãi mầu nhiệm” về thời tuổi trẻ của mình khi đi học tại Trường Chu Văn An (Hà Nội) và những tháng năm đi Thanh niên Xung phong ở huyện Đông Triều (Quảng Ninh).



Thứ Năm, ngày 20 tháng 11 năm 2014

VŨ BẰNG nói láo hay nói thật ?

Kiên quyết lựa chọn và dám chịu trách nhiệm về sự lựa chọn của mình, ngay khi còn ở tuổi thiếu niên, cậu bé Vũ Bằng đã có biểu hiện của một con người bản lĩnh - một trong những phẩm chất quan trọng mà bất cứ nhà báo nào cũng cần phải có. Lúc đầu, chưa nhận thức đúng đắn, ông cũng như những thanh niên khác mắc căn bệnh của thời đại- chán đời, thất vọng và tìm cách hủy hoại bản thân bằng thuốc phiện và trác táng. Thế nhưng từ khi ý thức được làm báo “là làm một cái gì lớn lao, nói lên được phẩm chất văn minh hoặc ưu việt, hoặc thoái hóa của một chế độ và hơn thế nữa, mổ xẻ tình tiết, tâm tư của con người”, Vũ Bằng quyết tâm thay đổi chính mình. Nhưng để có thể tranh đấu thì ông hiểu trước hết phải bắt đầu từ việc cai thuốc, vì cứ “nằm dài hút sách bê tha như thế này thì có hi vọng gì thoát khỏi được sự chi phối của xã hội và chính trị của Pháp?”