Thứ Sáu, ngày 04 tháng 9 năm 2015

Người nhà quê viết truyện quê nhà

Nhà văn – nhà báo Cao Năm, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Nhà báo Việt Nam, bút danh Diệu Thu, quê xã Cấp Tiến, huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng đã từ trần vào hồi 22 giờ 37 phút, ngày 01 tháng 09 năm 2015 (tức ngày 19 tháng 7 năm Ất Mùi) tại nhà riêng số 6B, ngõ 258 Đà Nẵng, tổ 26 phường Đông Khê, quận Ngô Quyền, thành phố Hải Phòng. Hưởng thọ 76 tuổi. Lễ viếng từ  14 giờ ngày 02 tháng 09 năm 2015 (tức ngày 20 tháng 7 năm Ất Mùi), lễ truy điệu và đưa tang vào hồi 7 giờ 30 ngày 03 tháng 09 năm 2015 (tức ngày 21 tháng 7 năm Ất Mùi) tại nhà riêng; Hỏa táng tại Đài hóa thân hoàn vũ – Nghĩa trang Ninh Hải – Hải Phòng. An táng tại xã Cấp Tiến, huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng.
Xin giới thiệu bài viết về nhà văn Cao Năm của nhà thơ Vương Tâm!

Thứ Năm, ngày 03 tháng 9 năm 2015

Còn hơn cả tin tức

Thực tế, con người có một nhu cầu không giới hạn về thông tin và chính nhu cầu đó đã tạo nên sự tò mò trong mỗi cá thể sống. Con người tò mò đủ thứ, từ những thứ cao siêu thuộc về thế giới khoa học, tâm linh… cho tới những thứ phàm tục như chuyện ăn, ngủ, sinh hoạt của những cá nhân nổi trội trong cộng đồng. Đó là thứ nhu cầu phản ánh đúng tính hai mặt của một sự vật, hiện tượng nào đó. Nó có thể là một nhu cầu tốt nếu sự tò mò là để phát triển kỹ năng, trí tuệ hay kinh nghiệm. Song nó cũng có thể là một nhu cầu vô cùng dã man khi nó soi mói vào tận sâu những khoảng lấp riêng tư nhất mà quyền cá nhân của mỗi người trong xã hội đều cần được tôn trọng.


Nhà văn da đen nổi tiếng qua hồ sơ giải mật của FBI

Hồ sơ mật của Cục Điều tra liên bang Mỹ (FBI) về nhà văn da màu nổi tiếng James Baldwin dài đến 1.884 trang, được thu thập từ những năm 60, 70 của thế kỷ trước. James Baldwin là tác giả của 2 tác phẩm nổi tiếng: "Go Tell It to the Mountains" (Hãy đi mà kể trên núi, 1953) và "Another Country" (Một đất nước khác, 1962) trong đó bênh vực quyền sống và đề cao phẩm giá của người da màu. Cuốn tiểu sử về James Bladwin (xuất bản ngày 2/6/2015 bởi Oxford University Press, USA, dày 248 trang) đặc biệt gây chú ý dư luận bởi vì nó xuất hiện đúng giữa lúc hoạt động gián điệp quy mô của Chính phủ Mỹ bị phơi bày trước thế giới.

Thứ Tư, ngày 02 tháng 9 năm 2015

NGUYỄN MẠNH TUẤN nửa đời văn không có thẻ hội viên

Ở tuổi 70, nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn bộc bạch: “Trước những chuyển biến xã hội, tôi thấy, có nhà văn như được nhận thức lại, có người lại đưa ra quan điểm ngược với những gì họ nói trước đó. Còn tôi, tuyệt nhiên không có điều đó. Bởi trước sau tôi vẫn viết trên nguyên tắc trình bày hiện thực xã hội, qua đó mới gởi gắm vấn đề mình quan tâm. Nếu vấn đề bị hiểu sai, coi như mình thất bại. Nay hiểu thế này mai hiểu thế khác thì chính anh tự phủ nhận mình. Không có tư tưởng ổn định là nguồn gốc của sự sáng tác lệ thuộc và cơ hội. Tôi không bao giờ hoang tưởng về lao động nhà văn của mình. Đã có lần trả lời phỏng vấn báo chí, với câu hỏi: “Ông có phấn đấu để tác phẩm của mình lưu danh muôn thuở?”, tôi nói: “Mỗi tác phẩm của tôi chỉ cần sống ba năm, ba năm sau người ta quên thì tôi viết cuốn khác, và nếu không còn sức viết thì tôi bỏ nghề, chứ quyết không nói lung tung”. Đến bây giờ mấy chục năm qua, người ta vẫn nhắc đến tác phẩm của mình, như thế là tôi đã có lời”.

Thứ Ba, ngày 01 tháng 9 năm 2015

Báo ĐÔNG PHÁT số đặc biệt phát hành đúng ngày 2-9-1945 đã phản ánh điều gì?



Sau 70 năm, tờ báo Đông Phát đã trở thành một phần ký ức lịch sử, khi nhìn vào đó, người ta không chỉ thấy được những thông tin về ngày lễ trọng đại này ra sao, mà còn thấy được một phần diện mạo của báo chí, kể cả ngôn ngữ Việt Nam trong ngày đầu nước nhà độc lập. Theo một số chuyên gia, thời đó, có 2 tờ báo lớn phát hành cả nước là Đông Phát và Tin Mới. Tên ban đầu của tờ Đông Phát là Đông Pháp, nhưng từ khi Nhật đảo chính Pháp ở Việt Nam, tờ báo đổi tên là Đông Phát, do ông Ngô Văn Phú, một chủ đồn điền ở Thái Bình, làm chủ nhiệm.  

Thứ Hai, ngày 31 tháng 8 năm 2015

HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG đùa thôi nhé, thiên đường mộng ảo

Nguyễn Đức Tùng từ Canada về nước phỏng vấn Hoàng Phủ Ngọc Tường: “Trong hai lần gặp, anh tỏ ra minh mẫn, và khi kể về các kỷ niệm của quê anh ở Quảng Trị, cũng như về Huế, anh nhớ nhiều chi tiết theo tôi là chính xác. Tuy vậy, anh phát âm khó khăn, người lạ khó theo kịp. Nhờ kinh nghiệm làm việc riêng, lại ngồi gần, và nhờ sự giúp đỡ của chị Mỹ Dạ, tôi có thể nghe được khoảng bảy mươi hoặc tám mươi phần trăm lời nói của anh ngay trong lần đầu. Sau này tôi phải nghe lại băng thu âm nhiều lần”. Trong cuộc trò chuyện ấy, Hoàng Phủ Ngọc Tường cho rằng:Văn học phải đi sát với cuộc sống. Nhà văn trung thực là kẻ nói lên những điều anh ta cảm nhận về cuộc đời trong hiện tại, trong ngày hôm nay. Không điều gì có thể chuộc lại sự thật đã mất, không một thời gian nào có thể thay thế được ngày hôm nay. Có thể không phải bao giờ nhà văn cũng đúng, nhưng khi anh ta sai thì sai một cách chân thành”.

NGUYỄN KHẮC PHỤC tình yêu dù đến muộn

Nhà văn Nguyễn Khắc Phục đang trên giường bệnh. Khác với hình dung, trông ông đỏ đắn, hồng hào hơn hẳn so với những lần tôi gặp. Có lẽ những ngày nằm viện lại là thời gian “nhàn rỗi” nhất trong cuộc đời nhiều bận rộn của ông, dù trong câu chuyện, nỗi trăn trở về viết lách vẫn trở đi trở lại. Tuồng như ông đang thanh thản đối mặt với một thử thách mới của số phận, bởi vì bên cạnh ông còn có một người vợ trẻ - nhà thơ Trang Thanh và cậu con trai bé nhỏ, đó vừa là động lực lại vừa là dây neo của ông với cuộc đời này.