Thứ tư, ngày 22 tháng năm năm 2013

NGUYỄN THỊ THU HUỆ hôm nay tiễn mẹ đi công tác


Nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Tú sinh ngày 25 tháng 12 năm 1940. Quê quán: Hà Nội. Nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Tú đã từ trần vào hồi 17h30’ ngày 20/5/2013 (tức ngày 11 tháng 4 năm Quý Tỵ). Hôm nay, lễ viếng nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Tú diễn ra từ 10h00 đến 12h tại Nhà tang lễ Bộ Quốc phòng (số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội). Lễ truy điệu và đưa tang vào lúc 12h20’ cùng ngày, an táng tại Đài hóa thân hoàn vũ (Văn Điển, Hà Nội). Nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ - con gái của nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Tú thổ lộ: “Ở với mẹ, đến giờ không còn mẹ, thấy mình vô nghĩa quá!” và tự dặn lòng mình cuộc chia biệt này như một lần “tiễn mẹ đi công tác”!

Thực nghĩa sự hy sinh của Bồ Tát THÍCH QUẢNG ĐỨC


Phật đã nhiều lần xả thân cúng dường, hy sinh mạng sống để cứu độ chúng sinh. Thí dụ như có một lần, đức Phật trong kiếp làm thái tử của một nước. Thái tử đi vào rừng thấy con cọp mẹ sắp chết mà bầy cọp con đang thiếu thức ăn. Thái tử đọng lòng từ tâm nghĩ “tâm từ phải rải đến tất cả chúng sanh. Chẳng lẽ ta đứng nhìn bầy cọp sắp chết. Ta phải hy sinh tấm thân này để cứu chúng, mong rằng ta sẽ bước lần tới mức giác ngộ hoàn toàn, hầu cứu độ chúng sanh ra khỏi luân hồi. Ước mong tất cả chúng sanh điều an vui hạnh phúc”. Sẽ có người cho câu chuyện đức Phật trong tiền kiếp hy sinh tấm thân cho lũ cọp sắp chết ăn là chuyện hiểu, được ý phải quên lời. Đấy là chuyện bất khả tư nghị, nếu nối kết nó với hình ảnh Bồ Tát Quảng Đức chấp tay thiền định trong lửa hồng. Những ai chứng kiến đều phải rúng động tâm can không tin vào đôi mắt của mình. Đấy là hình ảnh của một vị Bồ Tát mang tâm từ bi lớn lao, vì muốn phá vô minh của người mà quên mạng sống của người. Tâm đại từ đưa tới đại dũng đại trí ngọn lửa từ bi của Bồ Tát thật là vô tiền khoáng hậu.

Thứ ba, ngày 14 tháng năm năm 2013

Nghệ thuật hè phố, hay nghệ thuật dung tục ?



“Thằng Mõ 1” cần được xem như một cuộc phiêu lưu mới của Ngọc Đại. Các bài hát trong album này hầu hết được phổ từ thơ của Nguyễn Đình Chính như “Khuyến mại tình dục” hoặc “Cái nường 8x”. Là con trai của nhà thơ kiêm nhạc sĩ lừng lẫy Nguyễn Đình Thi, nhà văn Nguyễn Đình Chính thành danh với nhiều cuốn tiểu thuyết đề cập trực diện những mâu thuẫn và những góc khuất của cuộc đời. Có vẻ chán văn xuôi, Nguyễn Đình Chính làm thơ theo ngôn ngữ bụi bặm mà quần chúng lao động hay sử dụng, và chính ông tự gọi là kiểu thơ chẹc chẹc. Thơ Nguyễn Đình Chính từng được đăng tải trên nhiều trang web văn chương uy tín!

Thứ năm, ngày 09 tháng năm năm 2013

NGÔ KHẮC TÀI chiêm nghiệm mùi vị nước


Miền Tây sông rạch dọc ngang. Dân miền Tây hầu như ai cũng rất yêu sông nước. Riêng tôi, mỗi lần về quê ra bến sông ngồi thì tôi như quên xung quanh. Sông cũng vậy, sông trôi chảy rồi tới lúc cũng quên mình góp nước cùng các con sông khác, để hướng ra biển cả. Biển cả ấy là danh từ chung chỉ những gì to lớn bóng mát chở che chẳng hạn như đất nước. Kỷ niệm của tôi với con sông đã tạo ra phần nào tính cách, thói quen hay hoặc dở, vui hay buồn của tôi. Có những việc như chỉ riêng tôi biết, cảm nhận đó là gì. Thí dụ quê tôi trước đây sông nước còn trong lành, hầu như ai cũng thích uống nước lả hơn là uống nước chín nấu sôi lạt lẽo. Lúc nhỏ tôi đi chơi về khát nước chạy ào tới bên lu nước mở nắp, rồi lấy cái gáo dừa lắng nghe vị mát mẻ trong lành thấm vào cơ thể. Thói quen thành ra tật xấu, mà thực chất nó có xấu không? Đi tới nhà ai chơi, bắt gặp lu nước uống sạch sẽ nhất là một lu nước mưa, tôi vui như được gặp lại người bạn cũ, lập tức tôi xin một ly uống, rồi ngồi chơi lâu hơn, và sau đó thế nào tôi cũng nhớ trở lại thăm.

Thứ ba, ngày 07 tháng năm năm 2013

Người đánh máy chữ


Câu chuyện quá khứ còn hằn rõ trong ký ức nhà thơ Nguyễn Đức Tùng: “Đôi khi tôi chợt nghĩ hay cô là cô Mai, nhân vật của Khái Hưng trong Nửa Chừng Xuân, con ông Tú ngoài Ninh Bắc? Có em trai học trường Bảo hộ, tức trường Bưởi, nhà nghèo vì cha mất sớm, đem lòng yêu Lộc, nhưng rồi chuyện hai người không thành. Cô Mai đẹp, dịu dàng, cương nghị, trái tim đầy tình yêu thanh sạch. Có lúc tôi ước làm cậu Huy em trai của cô, đứa em học trò nghèo thương chị đến ứa nước mắt. Tôi ngồi nhìn những chiếc máy chữ nghiêm trang nằm ngoan ngoãn dưới hai bàn tay lượn nhấp nhô như sóng, cô dùng tám hay mười ngón để gõ phím, cổ tay thoăn thoắt đưa đi đưa lại, những cái cần bằng kim loại xám óng ánh nhảy nhót như vũ nữ phim Ấn Độ”.

Thứ hai, ngày 06 tháng năm năm 2013

Nỗi nhớ số 111


Đã không ít lần, người ta bàn đến chuyện di chuyển ga Hà Nội về phía Nam thành phố, nhưng rồi lại ngập ngừng xem xét. Vậy là cho đến nay, tiếng còi tàu vẫn lảnh lót báo hiệu một ngày về, và lại mỗi sớm mai những nhịp tàu vui lên đường về mọi nẻo đường xa. Mỗi khi nghe tiếng còi tàu vút lên trong không trung, một cảm giác của sự chia tay và hò hẹn lại rộn ràng trong tôi. Một nỗi bâng khuâng đan xen trong miền ký ức dội về và nghe đâu đây, giọng hát của một thời hoa đỏ ngân vang, con tàu đi suốt một mùa vui. Và thế là tôi đánh dấu cho nỗi nhớ của tôi về sân ga Hà Nội một thuở, với con số lẻ 111. Những con số đầu bảng đếm như những toa tầu dẫn lối, và để có thể nối tiếp những toa tầu mới, nhịp nhàng vun vút về muôn nơi.

Chủ nhật, ngày 05 tháng năm năm 2013

Một số người viết văn đang ngộ nhận về sex?


Nhiều tác giả Việt Nam cũng thích dấn thân vào địa hạt của văn chương tính dục. Nhưng cách mà họ viết về sex có lẽ còn nhiều điều đáng bàn. Dẫu cho Bóng đè của Đỗ Hoàng Diệu ra mắt trước đó đã gây nhiều ý kiến trái chiều về việc miêu tả sex trong đó, hàng loạt tác phẩm miêu tả sex vẫn xuất hiện khá dày trên các kệ sách như Ngày hoàng đạo của Nguyễn Đình Chính; Trả giá, Cõi mê của Triệu Xuân, Dại tình của Bùi Bình Thi... Trong một diễn biến khác, tác phẩm I am đàn bà của nhà văn Y Ban từng bị Cục Xuất bản thu hồi vì có những đoạn mô tả khá tự nhiên, tỉ mỉ về tình dục, Sợi xích của Lê Kiều Như bị đình chỉ phát hành ngay trong ngày ra mắt.