Thứ Sáu, 26 tháng 5, 2017

Một tập thơ vừa đoạt giải, đã bị thu hồi

Cục trưởng Cục Xuất bản - In- Phát hành vừa ký quyết định thu hồi tập thơ "Thành phố dịu dàng" của Trần Nhuận Minh. Nghe tin mà không nhịn được cười. Tập thơ "Thành phố dịu dàng" in từ tháng 11-2015, mà bây giờ mới phát hiện sai phạm để đi gom lại sửa chữa hai bài thơ gây dư luận xấu! Thu hồi một tập thơ xoàng như "Thành phố dịu dàng", không khéo lại trở thành đề cao quá mức. Tuy nhiên, từ cơ sở bị thu hồi, có thể bị kiến nghị rút lại giải thưởng! Nếu "Thành phố dịu dàng" không được trao giải A, thì cũng chả ai thèm đếm xỉa đến nó, và Cục Xuất bản - In - Phát hành cũng chẳng biết để thu hồi. Vì vậy, câu chuyện của "Thành phố dịu dàng" là câu chuyện giải thưởng. Trần Nhuận Minh là một nhà thơ có tên tuổi trên văn đàn, không chỉ vì ông là anh ruột của thi sĩ thần đồng Trần Đăng Khoa, mà ông cũng đã được trao Giải thưởng Nhà Nước. Danh vọng như thế, phải biết hài lòng, sao lại dùng một tập thơ xoàng xĩnh để chen chân giành một cái giải địa phương cho đồng nghiệp tức giận lên tiếng bỉ bai! Và kết quả là bị thu hồi!

Thứ Năm, 25 tháng 5, 2017

Miên man cùng Hạt Muối Rong Chơi

Cuốn sách dày 350 trang như Hạt Muối Rong Chơi bình thường tôi chỉ nghiến ngấu 1 đến 2 đêm là hết sạch. Cái cảm giác háo hức đón chờ những điều kỳ diệu mà từng trang sách mở ra luôn thôi thúc tôi đọc nghiến ngấu cho kỳ xong. Rồi đoạn nào hay tính sau, sẽ đọc lại. Tuy nhiên, với cuốn du ký của chị, đọc những bài đầu tiên (tôi không có thói quen đọc sách theo thứ tự từ đầu đến cuối trừ tiểu thuyết hoặc truyện dài), tôi đã biết mình không thể nghiến ngấu theo cách như thế. Phải đọc dè, đọc chậm rãi, nhẩn nha đọc. Tôi đọc sách của chị như cách người ta thưởng thức một ly cà phê phin chứ không phải một ly cà phê pha sẵn. Chọn một không gian thật đẹp, trong du dương của nhạc không lời, ngắm từng giọt đen tí tách, tí tách rơi...

Xem hai phim LẠ của điện ảnh Sài Gòn

Phim “Em chưa 18” - lạ,  trước hết vì cái tít phim. Sau nữa, nghe tin phim đã đạt kỷ lục doanh thu. Phim “Có ngôi nhà nằm nghe nắng mưa” – lạ, vì cái tên nghe sao mơ mộng, lãng đãng quá. Hóa ra cũng được gợi ý bởi một câu hát của nhạc sỹ họ Trịnh “Có con đường nằm nghe nắng mưa”. Vẫn lạ, vì nghe nói phim kể về thân phận những người nghèo sống tại một khu cư xá xây cất đã khá lâu, nay chỉ đợi ngày đổ sập mà chưa hề được đền bù để giải tỏa. Giữa thời buổi điện ảnh Sài gòn đang lăn trượt trên hai thanh rày của công thức quen thuộc Tình-Sex-Đâm chém-Hài, thì có một phim kể về bà con cô bác lao động, về một ngôi nhà ấm mốc, phong rêu ở thành phố quả là lạ và…..dũng cảm nữa!

Thứ Hai, 22 tháng 5, 2017

Ai đã tùy tiện sửa văn của VŨ BẰNG?

Công văn giải trình của NXB Dân Trí gửi đến các cơ quan chức năng chiều ngày 22-5-2017: "Cuốn sách “Miếng ngon Hà Nội” Nhà Xuất bản Dân trí cấp Giấy phép cho Công ty TNHH văn hóa Minh Tân - Nhà sách Minh Thắng thực hiện. Trong bản thảo Công ty TNHH văn hóa Minh Tân - Nhà sách Minh Thắng, 200B3 TT. Tân Mai, P. Tân Mai, Q. Hoàng Mai, Hà Nội đưa đến trang 213 nguyên văn là: “Tôi ao ước một ngày đất nước thanh bình và thống nhất; toàn dân sát cánh với nhau ăn mừng Đại Nhật bằng một bữa tiệc vĩ đại có đủ những miếng ngon Hà Nội”. Chúng tôi làm đủ hồ sơ biên tập và lưu bản thảo do Công ty TNHH văn hóa Minh Tân - Nhà sách Minh Thắng đem đến. Nhưng đến khi sách ra, Công ty TNHH văn hóa Minh Tân - Nhà sách Minh Thắng đã tự sửa thành nội dung phản động: “Tôi ao ước một ngày kia miền Bắc được giải thoát khỏi nanh vuốt Cộng sản, Quốc gia trở lại thanh bình và thống nhất; Toàn dân sát cánh với nhau ăn mừng Đại Nhật bằng một bữa tiệc vĩ đại có đủ những miếng ngon Hà Nội”. NXB Dân Trí xin trân trọng báo cáo với các cơ quan cấp trên về thực chất của vụ việc. Cuốn này Nhà Xuất bản  chưa ký giấy phát hành.".

Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

Kịch bản phim NƯỚC MẮT KHÔ của ĐẶNG NHẬT MINH - Kỳ 2

Bối cảnh “Nước mắt khô” ngỡ gói gọn trong một đoàn làm phim, nhưng lại ngổn ngang rất nhiều câu chuyện đời thường. Phía sau hào quang màn ảnh, có bao nhiêu trắc ẩn không thể nói hết bằng lời. Cô diễn viên đầy triển vọng Thu Hà đã giải nghệ sau khi “Những thiên thần ra trận” công chiếu. Nghệ thuật bạc bẽo ư, có khi lòng người còn bạc bẽo hơn. Cái day dứt của “Nước mắt khô” không nằm ở một sự việc hay một nghĩa cử cụ thể nào giữa danh lợi hư ảo và mệnh kiếp mong manh, như cách bày tỏ của cụ già nhà quê “Tôi hiểu rồi! Chẳng cứ gì trên phim, ở ngoài đời cũng vậy... Bao giờ cũng phải có những người hình nhân thế mạng”.

Thứ Bảy, 20 tháng 5, 2017

Kịch bản phim NƯỚC MẮT KHÔ của ĐẶNG NHẬT MINH - Kỳ 1

Từ một truyện ngắn “Nước mắt khô” nhiều day dứt của mình, đạo diễn – NSND Đặng Nhật Minh chuyển thể thành kịch bản phim truyện cùng tên. Đã hoàn thành nhiều năm, nhưng kịch bản “Nước mắt khô” vẫn chưa có điều kiện tượng hình trên màn bạc. Thế nhưng, giá trị của “Nước mắt khô” thì ai đọc qua cũng không thể phủ nhận xúc cảm mà tác phẩm có thể mang đến cho công chúng khi xuất hiện như một chỉnh thể nghệ thuật thứ bảy. Được sự đồng ý của tác giả, chúng tôi giới thiệu kịch bản phim truyện “Nước mắt khô”, để đồng nghiệp khắp nơi có được tài liệu tham khảo hữu ích khi muốn dự phần vào thế giới sáng tạo điện ảnh!

NGUYỄN ĐỨC MẬU cảnh báo hội chứng cao giọng khen chê

Câu chuyện văn chương của nhà thơ Nguyễn Đức Mậu: “Một buổi sáng, tôi đang ngồi đọc báo thì anh bạn nhà thơ mở cửa bước vào. Anh đưa cho tôi tờ tạp chí có in thơ của các nhà thơ gồm nhiều thế hệ: "Ông đã đọc thơ ở số này chưa? Dở lắm. Thơ của lớp trẻ thì sa vào những đề tài vụn vặt riêng tư. Còn lớp nhà thơ chống Mỹ, một số người tên tuổi đã thành danh một thời, không hiểu sao thơ họ bây giờ cũ về đề tài, cũ cả cách diễn đạt. Cứ cái đà này, không biết thơ ca nước mình sẽ đi về đâu". Tờ báo anh bạn đưa, tôi đã mua đã đọc, đọc kỹ từng tác giả. Thực ra, thơ ở số báo này nói riêng và thơ hiện nay không đến nỗi bi quan như anh đã nói. Biết tính anh hay chê bai, tôi hỏi anh cụ thể từng tên bài, từng tác giả mà anh cho là dở. Anh trả lời ấp úng, chung chung, thiếu chính xác… và cuối cùng anh đành thừa nhận rằng… mình chỉ liếc qua chứ chưa kịp đọc. Trời ơi, chưa kịp đọc mà đã chê, mới liếc qua tên tác giả đã thấy thơ dở, lạ thật”.