Thứ Năm, ngày 28 tháng 7 năm 2016

Nỗi Buồn Chiến Tranh bao giờ hết buồn?

Trước thông tin nhà văn Bảo Ninh cùng tác phẩm văn học nổi tiếng "Nỗi buồn chiến tranh" trượt giải thưởng Nhà nước, đã có rất nhiều diễn đàn báo chí, các trang mạng xã hội, những người yêu quý nhà văn Bảo Ninh và tác phẩm "Nỗi buồn chiến tranh" nêu ý kiến. Nhà thơ Hữu Thỉnh - Chủ tịch Liên hiệp các Hội văn học nghệ thuật Việt Nam, phó chủ tịch Hội đồng cấp Nhà nước xét tặng giải thưởng Hồ Chí Minh, giải thưởng Nhà nước về văn học, nghệ thuật năm 2016 - cho biết ông đã kiến nghị Hội đồng bỏ phiếu lại trường hợp nhà văn Bảo Ninh. Riêng với nhà văn Bảo Ninh, khi được hỏi về vấn đề này, anh khẳng định: "Nói không buồn là không đúng. Tôi không nói cái buồn chỉ của riêng tôi mà tôi buồn cả về việc những người bạn, nghe nói, không được trong dịp này. Họ là những nhà văn tên tuổi trong thế hệ văn bút thời tôi: Văn Lê, Nguyễn Phan Hách, Hồ Anh Thái... Mặt khác, nhà báo thấy đấy, nói nhiều về nỗi buồn của chúng tôi thì vô hình trung lại là đang xúc phạm những nhà văn sẽ đoạt giải, mà trong số các anh chị ấy những người tôi biết, theo tôi, rất xứng đáng. "Nỗi buồn chiến tranh" khi ra đời nó đã có nhiều sự ồn ào sau đó và có lẽ, đến bây giờ sự ồn ào ấy vẫn nặng dư âm. Bản thân tôi lại viết được quá ít. Một tiểu thuyết, dăm chục truyện ngắn, ngót trăm cái tản văn, bút ký, ghi chép...".

Thứ Tư, ngày 27 tháng 7 năm 2016

NGUYỄN TRÍ tuổi thơ không có cánh diều



Nhà văn Nguyễn Trí mơ ước trở thành người viết văn từ tuổi 16. Nhưng thời buổi chiến tranh, ly loạn, cái nghèo đeo bám thì giấc mơ chữ nghĩa cũng trở thành xa xỉ. “Có lẽ số phận đã buộc tôi phải đi một đoạn đường rất dài trần ai mới có thể quay về với chữ nghĩa được” - Nguyễn Trí nói. Có một thói quen mà trong suốt quãng đời gió bụi đó mà ông vẫn giữ, đó là vẫn đọc sách. Đọc trong tù, trong cả những ngày vất vả đào vàng, tìm trầm, đạp xích lô. Rồi “... Chao ôi là cơm áo gạo tiền! Tôi quên luôn cây bút... cho đến khi tôi gặp một loạt sự cố gia đình. Một hôm buồn tình tôi lấy cây bút và viết mươi dòng tâm sự. Hai hôm sau đọc lại thấy cũng tạm được. Tôi nghĩ sao không viết truyện xem sao. Vậy là viết... Nói chung buồn quá nên viết, viết cho vơi buồn. Vậy!”.

Thứ Sáu, ngày 22 tháng 7 năm 2016

HOÀNG TRẦN CƯƠNG gắng gượng ngồi canh từng trang giấy


Nghe tin nhà thơ Hoàng Trần Cương bị tai biến trong lúc đang cùng cháu nội dạo chơi dưới sân khu chung cư, phải nằm viện mấy tháng nay, nhiều người không khỏi ngạc nhiên. Ngạc nhiên bởi ông vốn là một nhà thơ khỏe mạnh, ít khi thấy ông ốm vặt. Sức vóc của ông, như mạch nguồn sông Lam nơi mảnh đất Đặng Sơn, Đô Lương có đập Ba-ra quanh năm nước chảy cuộn trào. Con người ông khảng khái, thô ráp, thậm chí là nóng tính và khó tính, nhưng thơ của ông thường buồn, một nỗi buồn như từ tiền kiếp. Thơ của ông đau đáu về miền Trung bỏng rát gió Lào cát trắng. Thơ của ông đắm đuối về mẹ, về chị, về những người em gái quê chân chất, đầu trần...  Vì thế mà đọc thơ ông, có những khi ứa nước mắt vì thương quê hương, xóm mạc, thương cánh đồng thẳng cánh cò bay, thương cái nghèo, cái khó cứ đeo bám mãi vào ký ức của những đứa con xa quê, dù đó là ai, và dù họ có đang ở vị trí nào trong cuộc đời rộng lớn này…

Thứ Năm, ngày 21 tháng 7 năm 2016

Làm sao tẩy độc cho biển Vũng Áng?


Nhà văn Minh Chuyên là đạo diễn cao cấp của Đài truyền hình VN. Ông nổi tiếng với những tác phẩm về nạn nhân chất độc da cam như “Di họa chiến tranh”, “Nước mắt làng”, “Đứa con màu da thú”, “Không được thành người”, “Chiếc cũi trần gian”, “Vết thương không rỉ máu”… Nhà văn Minh Chuyên đau đáu: “Chất độc do Formosa thải ra vùng biển 4 tỉnh miền trung, một loại chất cực độc không kém gì chất độc diệt cỏ của người Mỹ. Chất độc do Formosa thải ra làm chết một khối lượng cá khổng lồ trên vùng biển rộng lớn. Có thể nó sẽ còn tồn lưu trong nước biển lâu dài. 5 năm hoặc 10 năm hoặc lâu hơn nữa, lúc ấy nó sẽ ảnh hưởng di nhiễm vào con người như chất độc diệt cỏ…”

Phim Việt đang nao núng ở khâu nào?


Nhìn vào sự nhộn nhịp của quầy bán vé, thì thị trường điện ảnh nước ta đang có vẻ thịnh vượng. Thế nhưng, con đường phát triển của phim Việt lại khá mù mờ. Ngoài những sản phẩm hài, nhảm mua vui nhất thời, phim Việt có gì trong hành trình chinh phục công chúng? Và vai trò của dư luận đối với việc nâng cao thẩm mỹ cho khán giả phim Việt ra sao? Cuộc trò chuyện với nhà văn – nhà phê bình điện ảnh Tô Hoàng ít nhiều sẽ giải đáp thắc mắc “tôi vẫn tự hỏi, nền điện ảnh dân tộc hiện nay còn sống hay đã chết? Liệu có phải đã và đang xẩy ra một cuộc xâm lăng văn hóa thông qua con đường phim ảnh không đây? Đâu rồi những trang lịch sử vàng của những bộ phim thuở phim truyện Việt Nam khai sinh…?"

Thứ Tư, ngày 20 tháng 7 năm 2016

Có gì bất ngờ khi tác giả Nỗi Buồn Chiến Tranh trượt giải thưởng Nhà Nước?



Nhà thơ Hữu Thỉnh - Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam - trước đó chia sẻ trên Tiền Phong lý do Bảo Ninh trượt giải là tỷ lệ bầu chọn không đủ. Ông chỉ nhận được 76% bầu chọn trong khi tỷ lệ yêu cầu là 90% phiếu bầu của 28 thành viên Hội đồng. Thế nhưng, đây không phải là lý do chính trong việc Bảo Ninh trượt giải. Phạm Xuân Nguyên cho rằng lý do chính vẫn là một số người bị định kiến về cuốn tiểu thuyết “Nỗi buồn chiến tranh” và chưa thoát ra được: "Họ vẫn mang một sự bảo thủ, xơ cứng trong đánh giá văn chương. Nó cho thấy tư duy quản lý, đánh giá văn học của ta vẫn đang có vấn đề. Một bộ phận vẫn cho rằng tác phẩm nói xấu, phản ánh sai trái cuộc chiến tranh của chúng ta. Họ không nhìn thấy giá trị văn chương đích thực và vẫn đánh giá bằng chính trị, tư tưởng". Nhà thơ Lê Thiếu Nhơn nhận định độc giả có thể cảm thấy buồn khi Nỗi buồn chiến tranh bị loại khỏi Giải thưởng Nhà nước, còn những người trong nghề không có gì bất ngờ. 

Nghệ sĩ XUÂN HƯƠNG bức xúc với những thông tin lá cải



Chỉ riêng cách gọi tôi là "vợ cũ" đã thể hiện cách coi thường tôi và thể hiện trình độ văn hoá của người viết. Tôi là một người có tên tuổi đàng hoàng, và so với tôi thì những người "xào nấu" bài viết nầy có lẽ họ chỉ đáng tuổi con cháu tôi thôi. Đứng về mặt cách dùng chữ nghĩa của một "nhà báo" thì họ đã quá khiếm nhã. Về mặt ý nghĩa của mẫu tin lá cải kia thì những bài đó đã gây hiểu lầm cho người khác về tôi, làm phương hại đến uy tín và danh dự của tôi. Xét về mặt tác nghiệp thì những tờ báo nầy đã vi phạm nghiêm trọng vì họ không hề gặp gỡ tôi, không hề xin phép tôi mà lại dám làm một chuyện sai trái với những nguyên tắc của nghề báo. Ngoài ra họ còn xâm phạm về quyền riêng tư cá nhân của con người khi tự do phanh phui những điều riêng tư nhất của tôi, mà điều đó đã từng làm cho tôi đau đớn thì tại sao lương tâm con người của họ lại đành lòng phơi bày để kiếm câu view một cách rẻ tiền và hèn hạ như vậy?!