Thứ Năm, ngày 28 tháng 4 năm 2016

Những bức ảnh không thể nào quên theo năm tháng



Không biết do ai gợi ý, quần chúng và những người lính phía cách mạng chúng tôi hễ cứ thấy máy ảnh, ống kính quay phim chĩa vào mặt là mở miệng nở một nụ cười.. lạc quan. Còn phóng viên ảnh, phóng viên quay phim trước khi bấm máy đều kêu lên hoan hỉ: "Cười nhé! Cười lên nào..1,2,3...". Thành thử tôi rất thích những tấm ảnh của tác giả Nguyễn Đạt đăng kèm dưới đây. Vào sáng và trưa ngày 30/4/1975 tay máy nghiệp dư này chạy ra đường, liên tiếp bấm những cú máy vô tư, thích gì thì chụp, không theo sự sai khiến của bất cứ một ai. Hóa ra những bức ảnh của anh đúng nghĩa là 'chân thực", sẽ có sức sống lâu bền với thời gian.

Thứ Ba, ngày 26 tháng 4 năm 2016

Người Việt vừa giành giải Pulitzer là ai?


“Con người hai mặt” là cách Nguyễn Thanh Việt hài hước khi tự định danh bản thân. Được sinh ra trong cuộc chiến tranh Việt Nam, sau đó cùng gia đình sang Mỹ vào năm 1975, Nguyễn Thanh Việt và những người đồng trang lứa cảm nhận sâu sắc những vấn đề thời đại cũng như bối rối trước hình ảnh chiến tranh Việt Nam được Hollywood tái hiện. Trong cuộc phỏng vấn với NPR, một trang tin tức có trụ sở tại Washington, tác giả đã mô tả những trải nghiệm của thế hệ ông trên đất Mỹ. Đó là khi ông định danh bản thân như một người Mỹ. Và như những người Mỹ khác, ông hâm mộ những binh sĩ như Rambo - nhân vật chính trong bộ phim First Blood do nam tài tử Sylvester Stallone thủ vai. Nhưng rồi, sau khi thưởng thức say mê những cảnh hành động trên màn ảnh, ông chợt nhận ra: “Gượm đã, mình có khác gì người Việt đang bị giết trên màn ảnh”. Hay như khi đi xem Platoon, khi những người Việt bị giết, cả rạp trở nên phấn khích, ông tự hỏi: “Mình biết định danh mình là ai bây giờ?”.

Thứ Hai, ngày 25 tháng 4 năm 2016

Tiểu thuyết Cảm Tình Viên vừa được trao giải Pulitzer có gì hay?


Có lẽ nhiều người Việt Nam sẽ đọc cuốn sách này với cặp mắt tương tự như những người đi qua thế chiến hoặc sống sót qua thời Hitler hay thời Khmer đỏ, và chuyện săm soi các tiểu tiết lịch sử là không tránh khỏi. Tuy nhiên, không tác giả nào dù siêu đến đâu có thể làm vừa lòng mọi người đọc có biết (hoặc nghĩ là mình biết nhiều) về sự thật lịch sử. Nếu đọc cuốn sách để tìm đến mục đích cuối cùng, tức thông điệp của cuốn sách là gì, tôi tin nhiều người sẽ đồng ý đây là cuốn sách nặng ký hơn rất nhiều cuốn sách khác về đề tài Việt Nam. Tôi cũng đánh giá cao khi tác giả không cố tình "quốc tế hoá" những chi tiết liên quan đến cộng đồng người Việt để khoác cho cuốn sách tấm áo mang tính phổ quát cao hơn. Những đoạn tả về một số người Việt hải ngoại trong các quán bia, quán phở, đi làm lấy tiền mặt, đi xe cà tàng, tụ tập ca hát hút thuốc phì phèo, mặc đồ "hàng chợ", nói tiếng bồi, những người đàn ông từng hét ra lửa giờ cay đắng vì không còn uy với con cái, ... chắc chắn làm nhiều người Việt mình đọc mà đau điếng.

Thứ Năm, ngày 21 tháng 4 năm 2016

Những giải Vàng chuẩn xác cho một mùa Cánh Diều


Với Cánh Diều 2015, phim truyện điện ảnh “Trúng số” đoạt liền một lúc 3 giải Vàng. Một Vàng cho phim. Một Vàng cho Biên kịch của phim- nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn. Một Vàng nữa cho Ninh Dương Lan Ngọc- nữ diễn viên trẻ, thủ một trong những vai chính của phim. Tại các LHP trên thế giới, giải vàng rơi tua tủa xuống đầu những tác phẩm xuất sắc cũng là chuyện dễ gặp. “Trúng số” ra mắt người xem và đạt doanh thu cao đâu đó từ dạo tết âm lịch năm 2015. Kể lại chuyện phim, hẳn là thừa. Phim hài, phim giải trí xô bồ ra rạp mấy năm nay cũng đã trở thành “vấn nạn”. Thiên hạ đã có tên gọi là “hài nhảm”, “hài khùng”. Nhưng hài của “Trúng số” khác hẳn. 

Thứ Ba, ngày 19 tháng 4 năm 2016

NGUYỄN MẠNH TUẤN viết văn làm triệu phú đôla


Nghỉ nhà nước, mất lương khi ba con vẫn còn ở tuổi ăn học, Nguyễn Mạnh Tuấn bảo lúc đó trong lòng ông lo lắm. Miếng đất xây Trường Hoa Mai bây giờ, ông đã tính làm đủ việc để kiếm sống như mở gara, làm trại gà… Và có lúc nó thành trại gà thật. Tuy nhiên, Nguyễn Mạnh Tuấn gật gù: “May cho tôi là ở đất Sài Gòn này ai giỏi, có khả năng thì người đó sống được. Đất này không như ngoài Bắc, có người đánh anh, chặn anh thì cũng có người sẵn sàng dùng anh, cho anh cơ hội. Tôi ở nhà, nhờ anh em, bè bạn kêu viết báo, kêu viết cái này, cái kia nhuận bút cũng đủ sống. Cho đến khi phim truyền hình Việt Nam bắt đầu rộ lên, vững mạnh vào những năm 1990 thì tôi sống tốt, sống khỏe”.

Thứ Hai, ngày 18 tháng 4 năm 2016

LÊ MINH QUỐC nhảy lambada với chữ nghĩa


Lê Minh Quốc viết nhiều về phụ nữ. Cả cuộc đời Quốc gắn với tờ báo dành cho giới nữ nên anh có quá nhiều kinh nghiệm quá nhiều thông tin từ những chuyến tác nghiệp của nghề báo để thổi vào trang viết những nhận xét tinh tế về các sự kiện muôn mặt của phụ nữ. Anh giải thích bổ sung về thiên kiến đối tượng viết của mình: “Đẻ là sự sáng tạo. Đàn bà là kẻ sáng tạo.Họ sáng tạo ra vũ trụ này”. Do vậy mà khi viết về họ anh một lòng trân trọng trong bất cứ tác phẩm nào như những Tình éo le mà lý oái oăm, Gái đẹp trong tôi, Tôi và đàn bà, Khi tổ ấm mhảy Lambada… Có bạn đọc cắc cớ hỏi :“Gần sáu mươi rồi mà anh vẫn độc thân, được biết anh có khá nhiều mối tình vậy tại sao tan vỡ, lỗi do ai?”.

Chủ Nhật, ngày 17 tháng 4 năm 2016

Các nhà văn Nga nói gì khi được trao giải Nobel?



Tính cho tới thời điểm hiện tại (2016 ) có 5 nhà văn Nga được trao giải Nobel Văn học: Ivan Bunhin (1933), Boris Pasternak (1957), Mikhail Sholokhov (1965 ), Aleksandr Sogienhinsin ( 1972) và Ioxip Brodsky ( 1987). Nhà văn Boris Pasternak được trao giải Nobel nhưng không được chính quyền Xô Viết cho sang Stokhom (Thụy Điển) nhận giải. Thành thử chí có 4 nhà văn có mặt và có bài phát biểu trong Lễ trao giải. Sau đây là những lược trích lời phát biểu khi nhận Giải Nobel Văn học của các nhà văn ấy.