Thứ Năm, ngày 20 tháng 11 năm 2014

VŨ BẰNG nói láo hay nói thật ?

Kiên quyết lựa chọn và dám chịu trách nhiệm về sự lựa chọn của mình, ngay khi còn ở tuổi thiếu niên, cậu bé Vũ Bằng đã có biểu hiện của một con người bản lĩnh - một trong những phẩm chất quan trọng mà bất cứ nhà báo nào cũng cần phải có. Lúc đầu, chưa nhận thức đúng đắn, ông cũng như những thanh niên khác mắc căn bệnh của thời đại- chán đời, thất vọng và tìm cách hủy hoại bản thân bằng thuốc phiện và trác táng. Thế nhưng từ khi ý thức được làm báo “là làm một cái gì lớn lao, nói lên được phẩm chất văn minh hoặc ưu việt, hoặc thoái hóa của một chế độ và hơn thế nữa, mổ xẻ tình tiết, tâm tư của con người”, Vũ Bằng quyết tâm thay đổi chính mình. Nhưng để có thể tranh đấu thì ông hiểu trước hết phải bắt đầu từ việc cai thuốc, vì cứ “nằm dài hút sách bê tha như thế này thì có hi vọng gì thoát khỏi được sự chi phối của xã hội và chính trị của Pháp?”

VTV làm sao vượt qua khủng hoảng truyền thông liên quan đến cầu thủ CÔNG PHƯỢNG ?

Chủ tịch Hội đồng quản trị Le Media – Lê Quốc Vinh đưa ra giải pháp cho khủng hoảng truyền thông của VTV Chuyển động 24 về cuộc truy kích tuổi thật cầu thủ Công Phượng: “Mục đích của xử lý khủng hoảng là bảo vệ uy tín của VTV. Uy tín đó là tính chính thống, khách quan và là biểu tượng của hệ thống truyền thông quốc gia, là tiếng nói của chính phủ. VTV buộc phải đập tan nghi ngờ rằng họ đang bị lợi dụng cho những mục đích không trong sáng của một nhóm lợi ích nào đó… Chỉ có một cách hữu hiệu nhất, là “cho nổ cầu chì” – giống như khi một cỗ máy có nguy cơ bị hỏng hóc nghiêm trọng. Có thể bạn đọc không hiểu “cho nổ cầu chì” là gì, nhưng ở Elite PR School, chúng tôi gọi“cho nổ cầu chì” là xử lý một cá nhân có trách nhiệm gây ra khủng hoảng. Tất nhiên, đừng nghĩ rằng tìm ra “một cậu đánh máy” là đủ!”


Thứ Ba, ngày 18 tháng 11 năm 2014

Úp mũ lên TRẦN DẦN - THƠ

Trong bài viết “Biến nghịch lý thành chân lý”  trên tạp chí Hồn Việt, phần đề cập tới cuốn Trần Dần – Thơ, Bích Châu đã  “phang” ngay mà không cần rào đón. Rằng: “Còn quyển Trần Dần – Thơ thì có lẽ không cần phải bình luận chi nhiều. Bởi chính những con chữ trong tập thơ đã nói lên hết. Ai là người có thể đọc và hiểu những câu thơ thế này? Ai là người có thể ngấm sâu ý tưởng triết lý trong từng cái gọi là Biến tấu chữ, biến tấu âm. Ôi là những Thằng thịt, Con trắng, Kể kệ, Jờ Joạch, Sổ bụi… nhảy tung tóe như một kiểu đánh đố người đọc…”. (hết trích). Đấy là toàn bộ “lý luận” mà Bích Châu đã dùng để bình phẩm, phê phán một tuyển tập thơ, một “công trình khoa học” văn chương - kho ngôn ngữ sáng tạo đầy bí ẩn mà đến giờ còn chưa thể giải mã hết, như Trần Dần - Thơ. Hay nói cách khác, ngay từ bước đi đầu tiên để xác lập thế đứng trong tranh luận, Bích Châu đã tự bịt luôn lối đi của mình bởi thói quen quy chụp, độc quyền chân lý. Chỉ cần đứng một góc sân là có thể bỏ túi cả thiên hà ! Có thứ tranh luận gì mà mở màn lại chụp luôn “không cần phải bình luận chi nhiều”?!. Việc xé lẻ, cắt trích vài khổ thơ ra khỏi toàn bộ chỉnh thể của tập thơ đồ sộ để phán xét, lên án là không thể chấp nhận.

Nhiều khuất lấp được phơi bày trong Lịch Sử Thủy Lợi Việt Nam

Nhóm tác giả và Hội thủy lợi TP HCM vừa tổ chức giới thiệu và phát hành cuốn sách Lịch sử Thủy lợi Việt Nam dày 532 trang do nhà xuất bản Thời đại ấn hành. Tác giả chính kiêm chủ biên công trình trên là Phan Khánh, Kỹ sư cao cấp cùng 2 đồng tác giả là Tiến sỹ khoa học- Anh hùng lao động Nguyễn Ân Niên và Kỹ sư cao cấp Nguyễn Ty Niên. Họ đều là những cán bộ ngành thủy lợi tại thế đã nghỉ hưu, có nhiều công hiến và từng giữ nhiều chức vụ quan trọng trong các cơ quan ngành Thủy Lợi cả trong 2 thời kỳ trước năm 1975 và sau năm 1975. Đây là cuốn lịch sử đầu tiên do cá nhân biên soạn và phát hành, nó cũng chẳng là lề trái, cũng chẳng là lề phải mà chỉ là sự thật, trong đó ghi lại trung thực cả thành công lẫn thất bại, cả cao thượng lẫn yếu hèn của một số chính khách là vua quan triều Nguyễn, chính quyền Việt Nam dân chủ cộng hòa và Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Chủ Nhật, ngày 16 tháng 11 năm 2014

UÔNG TRIỀU đi tìm nhân vật đã mất

Tác phẩm văn học, đặc biệt tiểu thuyết mang dáng dấp hậu hiện đại là một mê cung những nhân vật, sự kiện, biểu tượng, ý nghĩa. Đi vào mỗi tác phẩm mỗi người có cách tiếp cận riêng biệt, khác nhau. Người thì để ý vào các sự kiện diễn ra trong tác phẩm, cách thắt mở các tình huống của tác giả. Người để ý những câu văn, đoạn văn hay, tầng nghĩa bề mặt và ngoài bề mặt mà tác giả nói đến. Người lại để ý cách xây dựng nhân vật, từ ngoại hình đến tính cách nội tâm. Mỗi người tự tìm cho mình lối đi riêng trong tác phẩm, mỗi người tự tìm lấy sợi chỉ đỏ và thoát ra khỏi mê cung. Tưởng tượng & Dấu vếtlà một cuốn sách không dễ đọc. Song bản thân tôi thích sự không dễ đọc ấy, tôi có thể lật đi lật lại từ trang trước qua trang sau để tìm đầu mối cho câu trả lời của mình. Tiểu thuyết là một sự giải đố mà người đọc bắt buộc phải cùng đi với nhân vật để tìm câu trả lời.

Thứ Ba, ngày 11 tháng 11 năm 2014

Tạp chí HỒN VIỆT và kỹ nghệ làm người ác hiện đại

Nhà thơ Đặng Huy Giang nhận định: "Trên tạp chí Hồn Việt số tháng 11/2014, có một bài báo (“Biến nghịch lý trở thành chân lý?”) của Bích Châu đã có những lời lẽ rất phũ và rất bất nhẫn với Đà Linh. Người viết không chỉ hỗn hào, xúc phạm Đà Linh – một người vừa mất cách nay không lâu, mà còn hỗn hào, xúc phạm nhiều người khác nữa. Đây là một bài báo thuộc diện “rác” và nói theo kiểu Mai Quỳnh Nam (trích từ tập thơ “Không thiên vị” – Nhà xuất bản Hội Nhà văn quý 3 năm 2014) thì “Rác trên tivi/ rác đang chuyển động/ rác phát tán ở quy mô đại chúng”.  Ngoài ra, bài báo còn mắc một lỗi rất căn bản và cũng là một căn bệnh nghiêm trọng: Thấy ai không giống mình (suy nghĩ và hành động) thì vội vã phủ nhận và vu oan giá họa cho người ta một cách tàn nhẫn, thiếu suy nghĩ. Nên nhớ, thế giới này luôn tồn tại và phát triển nhờ sự khác biệt. Ngay cả việc xông ra phân biệt này nọ với một xuất phát đầy thiên kiến, cũng không phải là cách hành xử hay ho gì, nhất là đối với ông Tổng biên tập Mai Quốc Liên mang tiếng là người cao tuổi". 

Bước Khẽ Đến Hạnh Phúc bằng một dáng dấp lạ

Có ý kiến cho rằng “Bước khẽ tới hạnh phúclàm xấu đi, “bôi đen” cuộc sống tại TPHCM nói riêng, ở Việt Nam nói chung. Có sơ cứng, giáo điều, xưa cũ đến nghiệt ngã không đây? Giở trang báo viết, để mắt tới trang báo mạng sáng sáng, những vụ tai nạn xe cộ, những tin cướp giật hoặc đâm chém nhau, những vụ lừa lọc tiền bạc, danh lợi  đâu phải là chuyện thưa hiếm? Không xa vào chủ nghĩa tự nhiên nhưng cũng không lảng tránh hiện thực nhức nhối trong cuộc chiến với cái ác là yêu cầu bức thiết đối với truyền thông và nghệ thuật đương đại. Sinh hoạt của Sài Gòn nói riêng, của đời sống ở Việt Nam nói chung trong “Bước khẽ đến hạnh phúc đã được cân đong khá kỹ lưỡng mặt tích cực lẫn mặt bất cập...