Thứ Tư, ngày 29 tháng 7 năm 2015

Việc của nhà văn trước hết là sáng tác

Đời sống văn học xem ra ngày càng phức tạp, hỗn độn, với sự “lên ngôi” của sự phù phiếm kèm theo là các “giá trị giả” nên nhiều khi tôi chán ngán, chẳng thích viết phê bình nữa. Về xu hướng thì nhiều người thường thích khen chứ không thích chê. Chắc vì thế trong một số trường hợp, người ta viết như khen lấy được, rồi sử dụng vài lý thuyết nhặt nhạnh thiếu hoàn chỉnh từ nước ngoài để bảo lãnh cho lời khen. Khi ông tây đã bảo thế này, bà tây đã nói thế kia thì chẳng nhẽ còn dám phê phán? Mấy năm trước, thấy một số tác giả quảng bá chủ nghĩa hậu thực dân là “hợp xu thế, hợp quy luật… vấn đề mới mẻ và có ý nghĩa, có tính khả thi, hứa hẹn cho những suy tư lý thuyết cũng như những thực hành phê bình của người nghiên cứu”, tôi tìm hiểu xem sao, thì phát hiện người ta làm rùm beng một lý thuyết mà người ta chưa rành rẽ. Cực chẳng đã tôi phải viết một tiểu luận đề cập bản chất vấn đề và đề nghị nên thận trọng. Công bố hơn nửa năm rồi, chưa thấy ai phản bác, rồi cũng ít thấy ai nhắc đến chủ nghĩa hậu thực dân! Quả là văn đàn đang cần những “cây búa” gõ lên bàn phím để có những bài phê bình nghiêm khắc, hữu lý, thuyết phục.   

Thứ Hai, ngày 27 tháng 7 năm 2015

Tướng PHÙNG QUANG THANH từng xuất hiện trong văn học ra sao?

Cuốn sách viết về Anh hùng Phùng Quang Thanh có tên là “Xốc tới” chỉ gồm 78 trang, in khổ nhỏ (5x8cm) - khổ bộ đội ta có thể bỏ túi cóc của chiếc ba lô chiến trận. Bìa cuốn sách trình bày trang nhã, ghi rõ tên tác giả là nhà văn Mai Ngữ, nội dung Truyện viết về Anh hùng Lực lượng Vũ trang Giải phóng Phùng Quang Thanh. Sách do Nhà xuất bản Giải phóng xuất bản và in tại Nhà in Giải phóng năm 1971. Nhà văn Mai Ngữ đã dành toàn bộ số trang trong “Xốc tới” để miêu tả những trận chiến đấu mưu trí, dũng cảm, kiên cường của các chiến sĩ Đại đội 9, Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 64, Sư đoàn 320, đặc biệt là trận đánh trên đồi Không Tên đã đi vào quân sử, đã trở thành bài ca đi cùng năm tháng trên mặt trận Đường 9 - Nam Lào mùa xuân năm 1971. Sau khi xuất bản “Xốc tới”, Mai Ngữ viết thêm kịch bản phim “Trận đánh trên đồi Không Tên” với nhân vật chính là Đại đội trưởng Phùng Quang Thanh...

Chủ Nhật, ngày 26 tháng 7 năm 2015

Một tập thơ cấm người đọc dưới 18 tuổi ?

Gặp nhà thơ Vũ Thiên Kiều khi chị vừa có cuộc trò chuyện với sinh viên Đại học Văn hóa (Hà Nội) về đời sống văn chương trẻ và giới thiệu tập thơ mới “Đói những ngọn môi” (Nxb Hội Nhà văn). Có phải đó tập thơ chỉ dành cho người lớn với lời nhắn nhủ, khuyến cáo đầy thú vị và cám dỗ: “Dưới 18 tuổi đừng đọc Đói những ngọn môi”? Vũ Thiên Kiều giải thích: “Đó là bình luận của nhiều người bạn khi tôi đưa những bài thơ trong tập lên mạng xã hội. Họ chia sẻ và có “chống chỉ định”, đòi tập thơ phải có hạn ngạch, cho phép số lượng độc giả được “nhập” vào. Bị mạng xã hội “xô đẩy”, cụ thể là “anh” facebook, tôi phải theo chứ biết làm sao, mọi chuyện đều vui mà, kiểu như “đừng nên yêu hoa hậu”. Nhưng nói vậy chắc gì đã vậy. Chẳng phải cái đẹp là một sự cứu rỗi, một thời người ta yêu hoa hậu đến nỗi trong ví đàn ông còn găm theo bức ảnh mấy cô người đẹp”

Thứ Sáu, ngày 24 tháng 7 năm 2015

Lão nông NGÔ PHAN LƯU khởi nghiệp cầm bút như thế nào ?

Ngô Phan Lưu có người mẹ già cư ngụ ở thị xã Tuy Hòa. Mười ngày nửa tháng, ông từ quê vượt quãng đường gần 30 cây số xuống thăm mẹ một lần. Khi Ngô Phan Lưu tuổi 60 thì mẹ của ông cũng đã ngoài 80, ông quyết định dọn về ở chung với mẹ để thuận tiện chăm sóc. Ngô Phan Lưu nghiêm khắc với con của mình bao nhiêu, thì lại sợ mẹ của mình bấy nhiêu. Về nơi phố xá càng có cơ hội giao lưu văn nghệ, Ngô Phan Lưu càng hay đi nhậu hơn. Say ở đâu không biết, chứ đến nhà là Ngô Phan Lưu bỗng dưng tỉnh táo, vì mẹ của ông đã đứng chờ ngoài hiên. Bà mẹ gắt: “Lưu, mày mới uống rượu phải không?”. Ngô Phan Lưu khoanh tay: “Dạ!”. Bà mẹ tiếp: “Vậy thì phải làm sao?”. Ngô Phan Lưu rón rén đi lấy cái roi tre đưa cho mẹ, rồi nằm dài lên giường để mẹ quất ba cái vào mông. Lần nào đi nhậu về, Ngô Phan Lưu cũng ăn roi. Chuyện lão nông tuổi lục thập bị mẹ đánh, được chính ông thường xuyên kể trước đám đông một cách rất sung sướng.

Thứ Năm, ngày 23 tháng 7 năm 2015

ĐỖ HOÀNG DIỆU viết gì sau thời Bóng Đè ?

Nói thật, sau “Bóng đè”, rất nhiều " đại ca" làm sách mời mọc tôi làm ngay vài cuốn ăn theo để kiếm tiền. Thật ra nếu muốn thì vẫn sản xuất được thôi. Nhưng có nên và có đáng hay không? Thế là tôi lười hủi, tôi ăn tôi ngủ tôi yêu đương quên hết đất trời, nên phải xấu hổ mà nói rằng, chẳng có cái sự gì là đáng giá cả. Rồi một ngày xấu trời, tự nhiên tôi muốn viết một câu chuyện dài, thế là bắt đầu tiểu thuyết “Rắn và Tôi”. Rồi sau đó lại lên cơn cắt rời nó, hì hụi chế tác thành hai “bộ xương” mới. Ròng rã mấy năm trát lấp, giờ đã đủ “cơ mỡ da thịt”: Một là tiểu thuyết “Hầm mộ”, một còn chưa đặt tên… Dù sex hay bất cứ đề tài nào khác, nhạy cảm hay khô khan, thời thượng hay cũ rích, hiện thực hay huyền ảo..., thì tôi cũng chưa bao giờ cho đó là điều quan trọng. Quan trọng bạn viết có hay không, câu chuyện của bạn có làm người ta động não động tim không. Tất nhiên, hay dở lại tùy gu của mỗi người, nên cũng khó nói... Thôi thì người viết cứ viết ra một cách tự nhiên, số phận sẽ quyết định hậu vận cuốn sách. Tôi tin mỗi tác phẩm đều có một số phận, như con người.

Thứ Tư, ngày 22 tháng 7 năm 2015

Ông chủ tạp chí PLAYBOY nổi tiếng và cuộc sống xa hoa giữa hàng trăm cô gái chân dài

Mặc dù không có đồng vốn nào trong tay nhưng Hugh Hefner vẫn thực hiện quyết định của mình. Ông vay mượn của 45 người bạn bè và gia đình để có được số tiền đủ chi trả cho việc xuất bản một tờ báo hoàn toàn mới. Hugh Hefner bắt đầu công việc với việc đăng ký tên tờ báo là Stag Magazine nhưng khi đăng ký thủ tục thì ông đã bị thất bại bởi trên thị trường đã có ấn phẩm Stag. Đang trong lúc hoang mang vì gặp khó khăn thì một người bạn đã mách nước rằng lấy tên Playboy, đây là cái tên của một nhà máy sản xuất xe hơi mới bị phá sản ở Chicago. Hugh Hefner hoàn toàn bị thuyết phục bởi cái tên này và ông đã bắt tay ngay vào việc thực hiện ấn phẩm có tên Playboy.

Thứ Ba, ngày 21 tháng 7 năm 2015

ĐINH TRẦM CA ru kỷ niệm buồn

Đang được xưng tụng như một thi sĩ triển vọng, Đinh Trầm Ca bỗng nổi hứng với âm nhạc. Đinh Trầm Ca đến thọ giáo nhạc sĩ đồng hương Lê Trọng Nguyễn (tác giả ca khúc “Nắng chiều” lừng lẫy) vài buổi, rồi về nhà lọ mọ viết ca khúc. Sáng tác đầu tay “Ru con tình cũ” ra đời năm Đinh Trầm Ca mới 23 tuổi, được chính ông ôm đàn đi biểu diễn đầu làng cuối xóm. Người nọ hát rồi người kia hát theo, cứ thế ca khúc lan truyền rộng rãi. Năm 1967, ca sĩ Lệ Thu thể hiện “Ru con tình cũ” trên sân khấu Sài Gòn và nhanh chóng trở thành một hiện tượng, ở đâu cũng nghe những lời ca nức nở “ba năm qua em trở thành thiếu phụ, ngồi ru con như ru tình sầu, xin một đời thôi tiếc thương nhau, xin một đời ngủ yên dĩ vãng. Nhạc sĩ Đinh Trầm Ca nhớ lại: “Bản quyền ghi âm đĩa hát nhiều tiền lắm. Tính ra là hơn 10 cây vàng. Tui vốn túng bấn, nhận được khoản thù lao lớn giống như buồn ngủ gặp chiếu manh! Có đà, tui viết luôn hàng chục ca khúc nữa!”.