Thứ Sáu, ngày 26 tháng 8 năm 2016

Thơ trẻ miền Tây lắm điều thú vị

Nhận định của nhà văn Ngô Khắc Tài: "Lâu nay ta quen với thơ có vần điệu niêm luật trắc bằng êm tai. Chữ đi liền với nghĩa dễ hiểu, dễ thuộc, gần với nhạc nên có nhiều bài thơ được phổ ra nhạc thật là hay. Bước vào thời hiện đại khoa học kỹ thuật phát triển, cuộc sống trình độ văn hóa được nâng lên, tư tưởng suy nghĩ của người không giống trước, thơ theo đó cũng thay đổi. Sự xuất hiện của những cây bút trẻ nhất là miền Tây phong trào viết lách có vẻ trầm lắng bỗng được bạn đọc trong nước chú ý. Những tay viết trẻ như ở Long An có Võ Mạnh Hảo, ở Trà Vinh có Văn Triều và ở An Giang có hàng loạt khuôn mặt mới như Trần Sang, Nghiêm Quốc Thanh nhất là Nguyễn Đức Phú Thọ, Đông Triều v.v… Sự xuất hiện của các bạn nói lên thời đại nào có người của thời đại đó…"

Thứ Năm, ngày 25 tháng 8 năm 2016

Đùng đùng thơ dở phất cờ xông lên

Yêu thích thơ ca, dễ tiếp thu và bị thuyết phục bởi thơ ca là điều tốt đẹp của người Việt Nam ta, không phải dân tộc nào trên thế giới cũng có được. Nhưng không vì thế mà có thể dễ dãi, hạ thấp những chuẩn mực thẩm mỹ đối với thơ. Như vậy sẽ kéo tụt chất lượng, đi ngược lại quy luật phát triển của loại hình văn nghệ rất có truyền thống này. Đã có một sự thật: Chất lượng thơ hiện không mấy được nâng cao nếu không nói là ngày càng đi xuống. Tỷ lệ giữa số lượng và chất lượng thơ không tương xứng. Hàng ngày, hàng tuần có tới cả trăm tập thơ được in ra, hàng nghìn bài thơ xuất hiện trên báo chí nhưng thử hỏi có được tỉ lệ bao nhiêu bài thơ hay? Phần lớn chỉ tầm tầm, thường thường bậc trung hoặc nhạt nhẽo, vô thưởng vô phạt. Những bài hay khiến người đọc thích thú không phải là không có nhưng chiếm tỉ lệ quá ít.

Chàng Đan Sọt vén hết Sương Mù Tháng Giêng để tìm Chim Ưng?



Một ngày sau khi báo Lao Động đăng bài “Tiểu thuyết “Chim ưng và chàng đan sọt” và “Sương mù tháng giêng”: Cuốn nào “đạo” cuốn nào?”, lần đầu tiên hai tác giả của “Chim ưng và chàng đan sọt” và “Sương mù tháng giêng” có buổi đối thoại trực tiếp với nhau vào sáng 23.8. Tại buổi làm việc, ông Uông Triều đã xin lỗi ông Bùi Việt Sỹ vì trước đó có lần đã “chửi và nặng lời” với tác giả này. Cả hai đều là hội viên Hội nhà văn VN, nên lãnh đạo Hội nhà văn VN mà chứng kiến giây phút ấy, sẽ hô lên: Tuyệt vời, tuyệt vời, sẽ trao tặng… bằng khen ngay lập tức! Có đạo văn hay không, cứ bình tĩnh, văn chương còn vênh vang sống nhờ ngân sách bao cấp, thì chẳng việc gì phải vội. Nào, bắt tay cái đã, cho thắm thiết tình quân dân như cá với nước, cá không có nước thì cá chết, mà nước không có cá thì… thì… thì… đã có… Formosa!

Thứ Tư, ngày 24 tháng 8 năm 2016

Hội nhà văn VN lẽ nào chiếm dụng 700 triệu đồng để đẩy báo Văn Nghệ vào tình trạng nợ lương nhân viên?

Ngày 24-8-2016, Nhà thơ Lương Ngọc An- biên tập viên báo Văn Nghệ, đã có cuộc trao đổi về những lùm xùm của cơ quan nơi mình công tác và Hội Nhà văn Việt Nam trong những ngày gần đây: “Theo tôi, nhất quán, công bằng và minh bạch là điều cần thiết nhất của người nắm chính sách, dù là ở đâu đi nữa. Tư hữu chính sách, ắt sẽ tạo ra những hệ lụy, không chóng thì chầy… Việc Hội Nhà văn Việt Nam mua báo Văn Nghệ phát cho hội viên theo tiêu chuẩn đến cả năm nay chưa thanh toán, số nợ lên đến 600 – 700 triệu đồng là có thật!”. Ơ hay, sao lại thế được nhỉ? Chủ tịch Hội nhà văn VN tuổi 74 còn hùng hổ uốn ba tấc lưỡi ngọt lạt để tranh cử Đại biểu Quốc hội kia mà. Kết quả, dù trượt Quốc hội, nhưng tinh thần tận tụy bám chức, bám ghế, bám quyền, bám lợi của soái ca Hữu Thỉnh vẫn còn nguyên vẹn. Lẽ nào, “cái đầu hói” tỏa ra bao nhiêu ánh sáng lấp lánh ở trụ sở Hội nhà văn VN suốt hơn 2 thập niên, mà lại phát sinh “vết sẹo” như vậy ư?

Thứ Ba, ngày 23 tháng 8 năm 2016

Trong Sương Mù Tháng Giêng, bỗng nhiên thấy Chim Ưng Và Chàng Đan Sọt

“Chim ưng và chàng đan sọt” của Bùi Việt Sỹ là tác phẩm đoạt giải B cuộc thi tiểu thuyết lần thứ 4 (2011-2015) của Hội Nhà văn Việt Nam (không có giải A). Tác phẩm đưa người đọc ngược trở lại thời Trần với hai nhân vật chính được gọi tên cho cuốn sách là Trần Khánh Dư và Phạm Ngũ Lão. Còn “Sương mù tháng giêng” cũng được coi là bản giao hưởng nhiều bè, nhiều giọng điệu, xoay quanh những mối quan hệ của vương triều nhà Trần ở giai đoạn kháng chiến chống quân Nguyên Mông. Những nhân vật như Trần Khánh Dư, công chúa Thiên Thụy, Vua Trần Thánh Tông, Trần Nhân Tông hay Quốc công tiết chế Trần Hưng Đạo hiện lên với tâm tư, tình cảm của những con người cụ thể. Liên quan đến những chi tiết giống nhau giữa hai tác phẩm, phóng viên đã liên hệ với ông Uông Triều - tác giả “Sương mù tháng giêng”, ông khẳng định mình chưa đọc tác phẩm nào của ông Bùi Việt Sỹ: “Tác phẩm của tôi được xuất bản trước khi sách của ông Sỹ xuất bản. Nếu bạn quan tâm thì tự đọc và nghiên cứu. Còn nữa, viết tiểu thuyết lịch sử thì ai viết cũng dựa trên căn cứ của lịch sử cả. Tôi chỉ nói thế thôi, phán xét thế nào là quyền khách quan của mọi người”

Chủ Nhật, ngày 21 tháng 8 năm 2016

Hội nhà văn VN dùng luật riêng dù vẫn sử dụng ngân sách chung?



Hội Nhà văn Việt Nam có những đơn vị cấp 2 bề thế: Báo Văn Nghệ, tạp chí Nhà văn, Bảo tàng Văn học, Nhà xuất bản, Hãng phim… Nhà thơ Lương Ngọc An, Báo Văn Nghệ, sau vụ “ngõ lỗ thủng” của Trung Trung Đỉnh, đã chính thức lên tiếng về vấn đề của đơn vị anh đang công tác: Phó tổng biên tập,  Bí thư chi bộ của báo này, đã quá tuổi về hưu vẫn chưa biết bao giờ về hưu. Nhà thơ cũng nêu một vấn đề khác: “Chưa bao giờ hội Nhà văn Việt Nam thực hiện cơ chế  tái bổ nhiệm. Bổ nhiệm thì có thời hạn song hết thời hạn giữ vị trí, phải tái bổ nhiệm vị trí phó tổng biên tập, chứ không ai lại ngồi chục năm liền một lèo cả”. Lãnh đạo báo mà nhà thơ Lương Ngọc An nhắc tới chính là nhà văn Thành Đức Trinh Bảo, sinh tháng 1 năm 1959. Kể cả có tính du di X+ 2, thì Phó tổng biên tập cũng đang “vượt đèn đỏ” nửa năm. 

Thứ Tư, ngày 17 tháng 8 năm 2016

TRẦN TRƯƠNG bàn chuyện về hưu cay cú



Ít ngày nay trên một vài tờ báo và mấy trang mạng cá nhân có một số bài viết  “Lùm xùm xung quanh việc về hưu của ông giám đốc Nhà xuất bản Hội Nhà văn - Trung Trung Đỉnh”,qua vấn đề  này, tôi nhận thấy lãnh đạo Hội Nhà Văn VN còn hữu khuynh, cả nể và đôi khi còn nuông chiều  một số nhà văn có tính “Chí Phèo” hay mà cả, đòi hỏi những cái vô lối mà qui định của luật lao động đã nói rõ: Cán bộ nam giới đến Tuổi 60 phải về hưu”! Nhưng Hội Nhà văn VN lại ra hạn thêm 2 tuổi nữa…(chả biết việc này có được Nhà nước cho phép không?) Vậy thế mà trường hợp của ông Trung Trung Đỉnh nay đã 67 rồi khi nhận quyết định nghỉ hưu vẫn còn thắc mắc: “Bất ngờ quá”!!!.