Thứ Năm, ngày 17 tháng 4 năm 2014

ĐINH QUANG TỐN bàn về Nghệ Thuật Tinh Diệu Và Đỏng Đảnh

Các cụ ta ngày trước đã chẳng nói: “Nghề chơi cũng lắm công phu”. “Công phu” lắm chứ, đâu có thể đùa được, nhất là đối với nghệ thuật. Bởi vì giữa nghệ thuật và phi nghệ thuật chỉ cách nhau một sợi tóc. Nghệ thuật không chấp nhận ở lưng chừng, khoảng giữa. Sự tinh diệu của văn chương nghệ thuật là đòi hỏi của bạn đọc, của cuộc sống. Vì vậy, trước khi chọn văn chương nghệ thuật để dấn thân, các nghệ sĩ phải xác định một thái độ ứng xử nghiêm túc với lĩnh vực cao quý này.

Thứ Tư, ngày 16 tháng 4 năm 2014

Cô con gái Mỹ của thi sĩ lừng danh nhất nước Nga

Không một ai và chưa khi nào người đời nghi ngờ về huyết thống của bà với nhà thơ Nga Vladimir Maiakovsky. Bởi vậy, cũng là điều lạ khi một lần nhà thơ Nga Evghenhi Evtushenko yêu cầu bà cho xem giấy tờ xác minh. Nghe vậy Patrisia Thompson bực bội đứng dựng lên với hết tầm vóc cao lớn của người cha khiến Evtushenko đâm bối rối. “Quả là cũng có điều gì đã minh chứng”- Evghenhi Evtushenko thú nhận.Tại một trong những nhà bảo tàng ở Moskva có lưu giữ cuốn vở ghi chép của thi sỹ Maiakovsky. Trong cuốn vở đó chúng ta dễ dàng tìm thấy bút tích của thi sỹ ghi bên cạnh địa chỉ nơi bà Patrisia Thompson trải qua tuổi ấu thơ với hai chữ “Con gái”. Trong lần đầu tiên tới Moskva, bà Patrisia Thompson đã òa khóc khi nhìn thấy mấy chữ này…

Thứ Năm, ngày 03 tháng 4 năm 2014

BÀNH THANH BẦN vẫn sang trọng chốn văn chương

Giản dị, mộc mạc hơn những gì ta hình dung về một đại gia ngành dịch vụ, sở hữu cơ ngơi rộng lớn án ngữ mảnh đất phía Tây Hà Nội, Bành Thanh Bần làm ta có chút ngạc nhiên ngay buổi đầu gặp ông. Ngạc nhiên hơn nữa khi thấy ông, sau những nhọc nhằn của công việc làm ăn, kinh doanh lại nguyên vẹn một sự hồn nhiên, đắm đuối dành cho thi ca đến vậy... Viết văn, làm thơ đã đành, ông còn quyết tâm lập ra "Quỹ hỗ trợ văn chương và cuộc sống" nhằm mục đích giúp đỡ, hỗ trợ những tác giả khó khăn về kinh tế để tác phẩm của họ đến được với công chúng. Ông đúng là một nhà "Mạnh Thường Quân" của văn chương Việt, một địa chỉ làm ấm lòng giới cầm bút.

VĂN GIÁ phản biện theo phương pháp gì?

Những người từng chấm cho Nhã Thuyên – Đỗ Thị Thoan điểm 10 tuyệt đối, hoàn toàn không ai lên tiếng bảo vệ khi luận văn thạc sĩ này bị đánh lên bờ xuống ruộng. May quá, nhà phê bình Nguyễn Hoàng Đức phát hiện: “Trong cả đám rùa im bặt tiếng đó, thì kìa nhảy ra một đệ nhất anh hùng là Ngô Văn Giá “dám” lên tiếng bảo vệ em học trò của mình. Nhưng anh ta bảo vệ bằng cách gì? Bằng trí tuệ ư? Phó giáo sư, tiến sĩ mà không nói chuyện trí tuệ thì nói chuyện gì? Vậy mà cái tưởng là hiển nhiên này lại không đúng, anh ta nói bằng trí khôn che chắn biện hộ, làm mẽ. Người Trung Quốc có nói: Kẻ trí thì hay trá! Anh Giá đã xử dụng chính binh pháp này. Tôi sẽ nói điều này không võ đoán mà hoàn toàn dựa vào văn bản. Ngô Văn Giá viết bài “Luận văn, phê bình luận văn và… Trời ơi, kỳ án văn chương Nhã Thuyên có tên gọi đàng hoàng, tại sao anh Giá lại dùng một cái tên xa xôi như vậy? Thực ra đó là cách muốn giải trung tâm, xí xóa, ỡm ờ, xuê xoa cho qua vấn đề. Viết thế có khác gì khi bàn về vụ cướp nhà băng anh sẽ viết “Về cửa ra vào, hệ thống điện của nhà kho…” Hoặc về vụ giết người anh viết “Về dao và súng cùng cơ thể…”

NGUYỄN BẢO SINH ngộ ra mới biết trong tiền có tâm

Con người đặc biệt có cuộc sống đặc biệt, làm những chuyện đặc biệt và cho ra những câu thơ đặc biệt. Ông, chính ông, nhà thơ Nguyễn Bảo Sinh. Chả ai thơ lại thế này: “Vợ là thánh chỉ vua ban/ Có sao dùng vậy miễn bàn đúng sai/ Quỷ thần chứng cả hai vai/ Vợ là thiên tạo trần ai miễn bàn”. Năm nay ông đã ngoài 70, dáng nhỏ nhắn thoăn thoắt, nhanh nhẹn. Chiều chiều ông cùng nhà văn Nguyễn Huy Thiệp đỗ xe tại phố Bảo Khánh, hai ông bạn văn thả bộ thong dong đi vòng Hồ Gươm ngắm phố xá đông vui, nhộn nhịp… Đi như ông gọi là “Bát phố” cái thú lượn lờ cưỡi ngựa xem hoa, nhìn Hà Nội từ xa, nhìn bằng con mắt của người xưa có sự so sánh, nhìn bằng con mắt phán xét của quan tòa, rành rẽ, sắc nhọn. Nhìn bằng con mắt thực tế trần trụi. Nhìn bằng con mắt của văn chương hội họa giàu cảm xúc và lắm khi cũng đầy chất thơ, chất thiền.

Thứ Sáu, ngày 28 tháng 3 năm 2014

Giáo sư ĐẶNG HÙNG VÕ cũng tiếc thương báo VĂN NGHỆ TRẺ

Đến nay, sau 20 năm trưởng thành của ở độ tuổi sung mãn nhất, Văn nghệ Trẻ đã quyết định thay đổi hình thức truyền thông. Từ báo giấy chuyển sang báo điện tử. Báo giấy có ưu điểm riêng được coi như một tác phẩm hiện hữu, quen thuộc và có thể bước vào đời sống của giới trẻ ở những nơi chưa phát triển mạng thông tin điện tử. Báo giấy cũng có một nhược điển lớn là chi phí in ấn cao, làm giảm đi sức lan toả của thông tin. Báo điện tử lại có điểm mạnh là thông tin luôn mới và chuyển tải ngay tới người đọc, người đọc trên toàn cầu khi chỉ cần có mạng Internet. Nhiều báo lớn trên thế giới cũng đã chuyển từ dạng báo giấy sang báo điện tử. Văn nghệ Trẻ quyết định như vậy là hợp lý, và chắc là sẽ tạo được nhiều thành công mới.

Góc khuất bản quyền âm nhạc

Năm 1990, nhà thơ Lai Vu đã mất ở tuổi 48. Cả cuộc đời ông chỉ có một tập thơ “Tiếng mưa”, trong đó có bài thơ “Dòng sông quê anh dòng sông quê em” trứ danh. Nhà thơ Lai Vu có giai đoạn làm việc tại Ty văn hóa Hà Tây, nhưng sau khi ông giã biệt thế gian đến nay thì bản quyền ca từ “Dòng sông Đáy quê em… dòng sông Đà quê anh” vẫn chưa được thân nhân tiếp nhận. Có những bài hát mang tính thời thượng như “Quên cách yêu” thu được 164 triệu đồng bản quyền trong năm 2013, nhưng không có gì chắc chắn sẽ tồn tại lâu dài như “Dòng sông quê anh, dòng sông quê em”. Đành rằng những câu thơ Lai Vu viết ra chỉ nhằm dâng hiến cho mọi người, nhưng ngày nào bản quyền của ông chưa được thực thi thì lời ca “tiếng mưa như tiếng tằm ăn” sẽ khiến người nghe cảm thấy xót xa!