Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2018

TÔ HOÀNG một lần Ngửa Mặt Kêu Trời


Chia sẻ của nhà văn Tô Hoàng: “Cuốn sách Ngửa Mặt Kêu Trời ra quầy chưa bao lâu, thì Tiến sĩ Bùi Khởi Giang viết bài phê bình. Thuở ấy, trong những bài đánh giá về cuốn sách, tôi thích nhất bài của anh Bùi Khởi Giang. Bởi nó bắt " đúng mạch" người viết và những gì tôi muốn tâm sự với bạn đọc... Sau đó, cả anh Bùi Khởi Giang lẫn tôi đều không lưu giữ được bài viết này. Rất gần đây, anh Bùi Khởi Giang tìm ra và gửi cho tôi.. Không có điều gì đáng khoe khoang về một cuốn sách, lại ra đời khá lâu rồi. Đọc bài anh Bùi Khởi Giang viết bây giờ, tôi bỗng giật mình vì một lẽ khác: Các nhân vật của tôi sống vào những năm đầu thập kỷ 1980. Sách ra vào năm đầu thập kỷ 1990. Đã hơn 30 năm nước chảy dưới chân cầu, đã bước qua năm 2018, thế mà hình như cả bạn và tôi vẫn đang tràỉ qua tâm trạng " lạc loài", sống ngay trên quê hương mình mà vẫn luôn phấp phỏng, âu lo như sống nơi xứ lạ; vẫn không yên ổn, chơi vơi, không hề cảm thấy có một sự chằng néo, một tay vịn chắc chắn nào…

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2018

Hoàn nguyên giũ sạch kiếp người


Nhà thơ Đặng Huy Giang đánh giá về tập thơ “Giá có thể” của Trương Nam Chi: “Theo tôi, “Giá có thể…” là một giả định và cũng có thể là một điều ước – một điều ước mà mỗi đời người, mỗi kiếp người hướng tới cõi thánh thiện cao xa luôn nhắm tới… Thơ Trương Nam Chi đầy nữ tính và cá tính. Thơ ấy cũng là thơ của một người có thân phận, chấp nhận thân phận và đôi khi muốn vượt lên thân phận với những thang bậc khác nhau. Tôi tin, bằng “Giá có thể…”, Trương Nam Chi đã khẳng định được một giọng điệu, một cá tính, một phong cách thơ chuyên nghiệp”.

Thứ Tư, 23 tháng 5, 2018

Vui thay PHẬT ra đời


Thế giới của con người chỉ là một trong nhiều thế giới cùng tồn tại song song, đan xen với nhau và có một mối liên hệ để góp phần tạo ra cuộc sống phong phú nhiều màu sắc. Xâm phạm vào thế giới khác tức là tạo nghiệp cho mình. Thành kẻ chiến thắng đi nữa không bao lâu cũng sẽ thành kẻ chiến bại, tôi cam đoan thế. Một thí dụ để hiểu, dưới bàn tay con người những cánh rừng, thế giới động vật mất dần, rõ ràng ngày nay người gì thiếu thức ăn phải tạo lai chúng và nuôi những hoá chất độc hại. Tìm ra kháng sinh để tiêu diệt siêu vi trùng giờ đến lượt chúng kháng lại thuốc sinh ra nhiều chứng bệnh không có thuốc chữa. Khi người đã hiểu được nhiều thế giới cùng tồn tại song song nhưng chỉ là một thôi. Điều nầy dẫn tới người vui vẻ sống không phân biệt ta, tha nhân, phân biệt đâu là thế gian và ngoài thế gian. Vạn pháp quy tâm. Xuất pháp từ tâm người nhìn lại bản ngã. Hoá ra bản ngã nó giống ngọn đèn nhờ nhiều yếu tố kết hợp mới phát ra lửa.

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2018

LÊ VĂN THẢO kể chuyện văn nghệ ở rừng


Cuốn sách “Ở R – Chuyện kể sau 50 năm” là di cảo của nhà văn Lê Văn Thảo (1939-2016). Ông viết xong tháng 4-2015, nhưng cuộc vật lộn và thúc thủ trước căn bệnh hiểm nghèo đã khiến ông không thể nhìn thấy đứa con tinh thần này đến tay bạn đọc. “Ở R – Chuyện kể sau 50 năm” vừa được trao giải B Sách hay – Giải thưởng sách quốc gia, thì gia đình cố nhà văn Lê Văn Thảo tổ chức ra mắt tại Thành phố Hồ Chí Minh! “Ở R – Chuyện kể sau 50” có dáng dấp của tự truyện. Mạch cảm hứng của “Ở R – Chuyện kể sau 50 năm” tiếp nối tác phẩm “Những năm tháng nhọc nhằn” mà nhà văn Lê Văn Thảo đã in năm 2012. Nếu “Những năm tháng nhọc nhằn” kể lại sự ngột ngạt của thanh niên đô thị Sài Gòn đầu thập niên 1960, thì “Ở R – Chuyện kể sau 50 năm” là hành trình giã biệt phố xá vào chiến khu từ năm 1962.

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2018

NGÔ NGỌC BỘI nhà văn chuyên biệt của đồng quê


Do tuổi cao sức yếu, nhà văn Ngô Ngọc Bội đã từ trần hồi 01 giờ 30 phút ngày 16 tháng 5 năm 2018 tại quê nhà, xã Phú Khê, huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ, hưởng thọ 90 tuổi. Ngô Ngọc Bội được xem là một nhà văn chuyên biệt của đồng quê. Ông là tác giả của nhiều tập truyện ngắn, tiểu thuyết ghi dấu một thời như: Chị Cả Phây (tập truyện, 1963), Đất bỏng (ký sự, 1968), Ao làng (tiểu thuyết, 1975), Nợ đồi (tập truyện, 1984), Lá non (tiểu thuyết, 1990), Ác mộng (tiểu thuyết, 1990), Mênh mang cổng trời (tiểu thuyết, 1992), Gió đưa cành trúc (tiểu thuyết, 1994), Những mảnh vụn (tập truyện, 1996), Tơ vương (tiểu thuyết, 2000), Đường trường (tiểu thuyết, 2001), Đường trường khuất khúc (2003) Ẩm ương đi lấy chồng (tập truyện, 2005)

Thứ Tư, 16 tháng 5, 2018

Không thể bình dân hóa trí thức


Trong cuộc trò chuyện với nhà thơ Hồng Thanh Quang, nhà nghiên cứu Nguyễn Hòa cho rằng: “Phản biện là quyền của mọi người, không chỉ là quyền riêng của trí thức. Tuy nhiên, do uy tín xã hội mà phản biện của trí thức thường được đánh giá cao hơn. Do đó phản biện của trí thức cũng có yêu cầu cao hơn. Tôi nghĩ, khi phản biện vấn đề nào đó từ “góc nhìn khác”, với tư duy biện chứng, trí thức cần luận chứng có cơ sở lý luận - thực tiễn, bảo đảm phản biện có tính logic, cụ thể, công tâm, khách quan… Cần lắng nghe, trao đổi, thảo luận với phản biện như vậy để có sự đồng thuận, rồi tiếp tục khẳng định hoặc điều chỉnh, thậm chí hủy bỏ vấn đề bị phản biện. Tiếc là trên thực tế ít thấy phản biện có tính chất như vậy, phần nhiều vì bức xúc mà lên tiếng, hoặc trước khi phản biện đã mặc định chỉ mình là đúng, người khác dốt, sai, thậm chí ngu. Theo tôi, phản biện như vậy có thể góp phần tạo ra nguy cơ bất ổn xã hội. Còn khi trí thức phản biện thực sự nghiêm túc mà không lắng nghe, coi đó như là phá bĩnh, thì chỉ đẩy họ ra xa mà thôi…”

Năng khiếu nghệ thuật và tác phẩm đầu tay


Sự lao động vất vả không mấy có tác dụng trong sáng tạo văn chương nghệ thuật. Loài chim sơn ca nó tự hót hay đấy chứ, đâu phải từ chim sẻ lao động, rèn luyện mà thành? Các loài hoa cũng tự nó sinh ra đã đẹp chứ đâu phải luyện tập gì? Thần đồng thơ Mỹ Mattie Stephanlk và Trần Đăng Khoa nổi tiếng khi còn dưới 10 tuổi thì đâu phải do rèn luyện? Vì thế tôi rất sợ phong trào tập làm thơ, tập viết văn. Không thể tập mà thành được đâu! Không thể lao động nhiệt tình mà thành được. Tài năng cho đến nay vẫn là một sự bí ẩn đối với con người. Nếu không có tài mà lao động nhiều thì sẽ sản sinh ra hàng đống những sản phẩm vô nghĩa. Không thể cứ lao động 99% thì cái mầm năng khiếu bẩm sinh 1% kia sẽ phát triển thành thiên tài.