Thứ Năm, 14 tháng 12, 2017

Sách bán theo cân, có hạ giá tác giả?

Với câu hỏi, việc giảm giá sách lên đến 50%, thậm chí bán sách theo cân, bên cạnh những lợi ích mang lại cho người đọc thì đơn vị làm sách có tính đến chuyện tác giả của những cuốn sách rất có thể sẽ chạnh lòng hay phản ứng không, đại diện Alpha book cho biết: Alpha Books luôn muốn lan tỏa tri thức đến công đồng rộng rãi hơn. Vì thế, đó cũng chính là do Alpha Books bán theo cân để độc giả sẽ mang về cho mình được nhiều đầu sách hay hơn, ý nghĩ hơn với mức giá thấp nhất. Alpha Books cũng cam kết 100% sách bán tại “Lẩu sách cuối năm” có bản quyền, tất cả đều là sách mới và đa dạng về chủ đề như chính trị, kinh tế, quản lý, lịch sử, xã hội, văn học, kỹ năng sống, sách dạy con, sách thiếu nhi,... đáp ứng đầy đủ nhu cầu của mọi lứa tuổi. Còn với sách bán theo cân, đơn vị này cũng khẳng định không phải sách cũ nát và được trưng bày rất đẹp, vì vậy không có lý do gì mà tác giả sẽ phản ứng. Bên cạnh đó, tri thức trong sách sẽ được lan tỏa đến đông đảo bạn đọc trong cộng đồng thì đó là điều đáng mừng giúp mọi người nâng cao trình độ bản thân hơn. 

LÊ MINH QUỐC người ham chuyện

Đọc “Ngày đi trên chữ” của Lê Minh Quốc, cũng như các tạp văn gần đây của anh, thấy anh bàn đủ chuyện trên trời dưới đất, không tránh né cả những đề tài xã hội nóng bỏng, gay cấn như vụ Formosa, vụ nước mắm công nghiệp... dễ nhận ra cảm hứng sáng tạo của anh bắt nguồn từ cảm thức của một người đang sống giữa thời đại mình, ký ức gắn bó với những trải nghiệm cộng đồng và mối quan tâm của anh mang rõ dấu vết của thời cuộc. Rõ ràng anh có nhu cầu trao đổi với “cô Sáu”, “bà Ba”, “chị Bảy”, những bạn đọc vô hình trong tâm thức của mình. Tôi đồ rằng nếu không được nói ra hoặc viết ra, chắc anh thấy khó chịu, bức bối lắm!


Thứ Tư, 13 tháng 12, 2017

Nhớ NGUYỄN BẠCH DƯƠNG qua thời gian hai chiều

Hồi ức của Ngô Khắc Tài: “Nhớ về Nguyễn Bạch Dương, tôi không thể nhớ lại một thời biết tìm đâu. Vẫn nhớ mỗi lần gặp Nguyễn Bạch Dương hay hỏi “có viết gì mới đưa coi”. Anh chứng tỏ được sự quan tâm đến bạn bè nên mấy tay làm thơ trẻ ở Vĩnh Long thường đưa bài cho anh đọc trước khi gởi đăng báo, để nghe những lời góp ý chân tình. Lần lượt anh em được kết nạp vô Hội nhà văn VN, Nguyễn Bạch Dương rất xứng đáng nhưng lại không chịu vô. Mọi người theo vận động mãi cuối cùng Nguyễn Bạch Dương đến năm 1992 mới đồng ý, như là số mệnh đã định sẵn. Hội nhà văn VN kết nạp anh làm hội viên, thì khoảng hai năm sau anh qua đời...

THẠCH QUỲ lòng như đất lặng thầm mơ dấu guốc

Khác với những bạn bè cầm bút đồng trang lứa đã rời xa nơi chôn nhau cắt rốn rồi ngoảnh lại mây trắng Hồng Lĩnh mà bồi hồi viết bao lời tha thiết, nhà thơ Thạch Quỳ sống tận tụy với xứ Nghệ và nhận diện được từng vẻ đẹp cồn cào của xứ Nghệ. Ông không chỉ phác họa “Đất Đô Lương” trầm tích nắng mưa: “Vực Cóc đây thăm thẳm một hang trời/ Bè nứa chui vào ngỡ đi về xứ khác/ Nhớ lúa Ba Ra mỉm miệng cười/ Trắng xóa muôn nghìn thác bạc” mà ông còn phát hiện “Con chim tà vặt” độc đáo chốn mình dung thân bằng cái nhìn thật chi tiết: “Giữa núi trọc, đồi hoang/ Có con chim tà vặt/ Mỏ đỏ như than hồng/ Ngồi thu lu trên đá/ Khi ngồi thì mình đen/ Bay lên, cánh trắng lóa/ Đồi tiếp đồi, không cây/ Chỉ sim cằn và cỏ/ Chim quen đậu trên đá/ Chân khô như củi gầy…”.

Thứ Ba, 12 tháng 12, 2017

Sức mạnh hồi sinh của thể loại phim tài liệu

Xem “Việt nam thời bao cấp” thấy ngay việc chọn lựa người kể chuyện này là đa dạng, dân chủ, không áp đặt chủ quan và người xem tin cậy được. Phim cũng không lảng tránh hoặc che dấu bớt những “nỗi khổ trần gian” khi các tác giả để các chứng nhân nhắc lại những dẫn dụ, những cách ví von, những chuyện tiếu lâm xưa. Ví như trong một gia đình anh chị em có thể mượn nhau cái áo, cái quần mặc mỗi khi ra đường; chuyện cơ cực khi mất số gạo; chuyện ăn quá ít chất đạm chóng đói nên mỗi bữa phải ăn tới 4 năm bát cơm, mà cơm lại không đủ… Cả những giai thoại đã thành lời ca tiếng hát sót ruột buốt lòng như: Một yêu anh có may ô/ Hai yêu anh có cá khô ăn dần/ Ba yêu rửa mặt bằng khăn/ Bốn yêu bàn chải đánh răng hàng ngày… 

Vì sao dịch giả THUẬN từ chối Giải thưởng Hội nhà văn Hà Nội?

Báo điện tử Zing đưa tin: “Ở lần xét giải thứ nhất, Hội đồng chung khảo của giải bình chọn duy nhất tác phẩm “Ngôn từ” được 6/8 phiếu bầu (75%), đủ điều kiện xem xét trao giải thưởng văn học dịch năm 2017. Ba cuốn khác qua vòng sơ khảo đều không đạt phiếu quá bán ở vòng chung khảo. Vì lý do cá nhân, hai dịch giả Thuận và Lê Ngọc Mai cảm ơn, nhưng từ chối nhận giải”. Ngay lập tức, dịch giả Thuận phản ứng trên Facbook: "Tôi từ chối giải thưởng của Hội Nhà Văn Hà Nội vì Hội chưa làm đúng trách nhiệm - bảo vệ quyền tự do sáng tác của các nhà văn. Hôm qua, khi được phỏng vấn nhanh, mình có trả lời rõ ràng như vậy (vẫn còn lưu trong messenger). Bây giờ nhà báo lại bảo vì "lý do cá nhân"!”

Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017

PHONG ĐIỆP trải nghiệm tự thân tốt hơn trải nghiệm trên mạng xã hội

Công việc của nhà văn là sáng tạo, và tác phẩm là thành quả của quá trình sáng tạo ấy. Nếu không có tác phẩm, tốt nhất là hãy chọn công việc khác để làm. Những note viết ngắn trên mạng xã hội không phải vô cớ chỉ được gọi là “dòng trạng thái” (status). Facebook vô cùng tinh tế khi đặt câu hỏi cho những status đó là “Bạn đang nghĩ gì”. Chỉ viết ra những gì mình đang nghĩ, dù có cả ngàn like thì đó vẫn chưa thể coi đó là sáng tạo.  Nhưng hiện nay một số người đang có phần ảo tưởng. Họ sản xuất hàng chục cái gọi là thơ mỗi ngày và đăng lên facebook, được bạn bè xúm vào cổ vũ, khen ngợi như thể là tuyệt tác nên đã vội ảo tưởng về tài năng của mình. Họ kể chuyện mình ăn ở đâu, chơi ở đâu, dù có ly kỳ hay thú vị thế nào cũng không thể coi đó là sáng tạo. Cần hiểu đúng hai chữ “sáng tạo” trong sáng tác văn học nghệ thuật. Nó đòi hỏi sự nghiêm túc, lao động không ngừng. Và cái này thì nhiều người nói rồi nhưng tôi vẫn muốn nhắc lại: sáng tạo thì cô đơn lắm. Nó không có chỗ cho sự ồn ào và những lời hoa mỹ. Bao nhiêu tài năng, tinh hoa dồn vào quá trình sáng tạo đó rồi, còn đâu sức lực mà “phát tiết” tùy tiện được.