Chủ Nhật, ngày 25 tháng 9 năm 2016

LÊ VĂN NGHĨA đi ngang Chợ Đũi, chợt nhớ...

Nhà thơ Tạ Ký trong tạp bút “Nhậu ở Chợ Đũi” đã chấm phá vài nét về khu vực nầy “Các bạn nào đến chợ Đũi nên ghé vào các quán xây ra mặt đường Trần Quý Cáp vì ở đây chỉ có nhậu suông mà thôi. Nếu bạn ghé vào dãy quán ngó ra đường Lê Văn Duyệt thì coi chừng có thể bị bắt cóc vì ở đấy là các demi-bar, cũng có nhậu, có lai rai và có các em ngồi bàn tán nhảm. Ở chợ Đũi làm gì có quán nhậu sang trọng. Tìm đỏ mắt cũng không có bồ câu quay, cua rang muối. Nhưng với dân nhậu thì cần gì món ngon. Ở đây chỉ có khóm (thơm,dứa) chấm muối ớt, xoài xanh chấm ruốc, trái cốc, bưởi…Nếu muốn ngả mặn thì gọi phở xào dòn, bò lúc lắc, lòng heo. Đâu có cần gì phải món đắt tiền mới nhậu được. Vài con khô mực, mấy miếng pho mát hiệu ‘bò cười’ là đủ làm mồi rồi. Ở đây cũng chỉ có la de làm chuẩn, cũng có thể gọi Martell nhưng sẽ bị cứa cổ, và gọi Vĩnh tồn tâm (tên một loại rượu ngày nay không còn nữa) để say cho bò càng. Dân nhậu ở đầy có đủ hạng và di hành từng nhóm. Thầy chú có,lính tráng có, làm công có, giáo sư, giáo siếc cũng có. Thỉnh thoảng cũng nghinh nhau, đá bàn ghế và đập lộn…”

Thứ Bảy, ngày 24 tháng 9 năm 2016

ĐÔNG HỒ đắm đuối tiếng Việt

Mồ côi từ rất nhỏ, Đông Hồ được người bác Hữu Lân nuôi nấng và dạy dỗ. Năm 1924, tròn 18 tuổi, Đông Hồ bắt đầu đi dạy tiểu học. Lúc ấy, người Pháp cai trị khắp Đông Dương, trường tiểu học ở Hà Tiên cũng chỉ dạy tiếng Pháp, còn tiếng Việt xem như môn phụ. Thầy giáo Đông Hồ băn khoăn lắm, tại sao trẻ em Việt lại phải học ngôn ngữ chính là tiếng Pháp, tại sao những mầm non nước Việt lại phải tụng ca “tổ tiên chúng ta là người Gaulois”? Vài lần lén lút tăng giờ học tiếng Việt, thầy giáo Đông Hồ bị trường tiểu học cảnh cáo. Không chịu khuất phục, ngày 30-10- 1926, thầy giáo Đông Hồ tự mở Trí Đức Học Xá ngay tại nhà mình. Chương trình của Trí Đức Học Xá dạy toàn tiếng Việt, cho bất kỳ ai muốn học tiếng Việt. Lấy tên gọi cũ của Hà Tiên là Phương Thành, Đông Hồ có bài thơ náo nức về sự ra đời cơ sở giáo dục đặc biệt của mình: “Vườn Trí Đức thành Phương ngõ rộng. Hạt quốc văn gieo giống tinh hoa. Trải bao gió lộng sương pha. Tốt tươi hồng hạnh, rườm rà quế lan”. Tạp chí Nam Phong số 115, phát hành tháng 3-1927, đã in trọn vẹn bài diễn văn khai giảng Trí Đức Học Xá của Đông Hồ, nhấn mạnh mục đích dùng tiếng Việt để khai trí tiến đức!

Thứ Sáu, ngày 23 tháng 9 năm 2016

Ai có thể tìm ra mình trong Hội nghị viết văn trẻ?



Đến hẹn lại lên, đúng định kì 5 năm một lần Hội nghị những người viết văn trẻ toàn quốc do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức sẽ được diễn ra. Năm 2016, Hội nghị lần thứ 9 được tổ chức tại Hà Nội trong hai ngày 28 và 29/9, dự kiến sẽ có hơn 100 đại biểu. Tiêu chí đại biểu được lựa chọn: tác giả sinh từ năm 1980 trở lại, đại diện cho các vùng miền trong toàn quốc, đã có tác phẩm đăng tải trên báo chí, đoạt giải thưởng các cuộc thi sáng tác, có sách được xuất bản. Hiện nay công tác chuẩn bị cho Hội nghị đại biểu những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ 9 đang được tiến hành gấp rút. Trước thềm Hội nghị, những đại biểu đã và sắp tham dự đều ít nhiều tâm tư.

Một bài ca mùa thu bất tử



Phổ thơ Bùi Giáng (phóng tác Apollinaire) song Phạm Duy đã nâng lên không cùng sự tưởng tượng với nỗi đau xa cách người yêu và khóc hận vì mùa Thu đã chết. Lời của bài ca bỗng mở rộng và biến hóa như sau: “Ta ngắt đi một chùm hoa thạch thảo. Em nhớ cho Mùa Thu đã chết rồi… Mùa Thu đã chết, em nhớ cho Mùa Thu đã chết… Đã chết thật rồi… Em nhớ cho… Hai chúng ta sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa… ”. Nhiều khán, thính giả thưởng thức bài ca bất hủ này đã không để ý tới xuất xứ kỳ lạ của nó và không hề nghĩ rằng đây chính là một minh chứng điển hình của sự kết hợp từ Thơ tới Nhạc, một sự liên kết xuyên qua không gian và thời gian của niềm cảm hứng và của sự liên tưởng thiên tài của những thế hệ tác giả sống rất cách xa nhau.

NGÔ KHẮC TÀI hình dung Ở Phòng Chờ Vô Địa Ngục



Thật tình tôi xin lỗi
các em giữa khuya mờ phố mưa
lầm lủi đi rao bánh mì nóng giòn đây
buổi sáng thay vì đến trường
thay gì kiếm cái bỏ bụng, hay
đã quen đói miệng kêu lớn cốt cho 
người còn ngủ thức dậy nghe vé số đây...

Thứ Tư, ngày 21 tháng 9 năm 2016

Một đạo diễn lừng danh cả đời khốn đốn giữa vinh quang và cay đắng

Andrei Tarkovsky, đạo diễn lừng danh của Điện ảnh Nga và Thế giới sinh năm 1932. Tốt nghiệp Khoa đạo diễn Đại Học Điện ảnh Quốc Gia Liên Bang Nga ( gọi tắt là VGIK ). Với bộ phim đầu tay Tuổi thơ Ivan nhận ngay Giải Sư Tử Vàng tại LHP Venise ( Italy ) năm ông 30 tuổi. Ông bắt tay soạn thảo kịch bản và dàn dựng bộ phim sử thi 3 tập Andrei Rubliovmang tên người họa sỹ vẽ tranh thánh cho các ngôi nhà thờ Chính thống giáo ở Nga. Phim đề cập tới mối quan hệ giữa chính trị và nghệ thuật, giữa người nghệ sỹ và nhà cầm quyền… Có lẽ vì thế nên bộ phim này gặp rất nhiều trắc trở!

Thứ Ba, ngày 20 tháng 9 năm 2016

NGUYỄN NHẬT ÁNH sống được bằng nghề viết văn

Hiện nay tôi vẫn viết mỗi ngày. Tôi cố sắp xếp công việc để có thể ngồi viết vào buổi sáng, vì đó là thời khắc tôi cảm thấy đầu óc minh mẫn, cơ thể khỏe khoắn nhất. Đó là thói quen tôi đã có từ 30 năm nay. Ngày nào không viết tôi cảm thấy ngày đó mình chưa sống đủ. Tôi viết vì tôi yêu nghề văn. Vì tôi cảm thấy hạnh phúc khi ngồi dưới mái nhà của mình thong thả viết những trang văn mình thích. Tôi viết văn không phải để kiếm tiền và tôi nghĩ các nhà văn khác cũng vậy. Họ viết vì họ yêu thích, đam mê văn chương, họ tìm thấy niềm vui sống trong việc sáng tác, chứ nếu vì mục đích kiếm tiền chắc chắn họ sẽ chọn nghề khác. Tiền bạc với nghề văn, nếu có, chỉ là cái đến sau.